Chương 629: Hậu Tận Thế: Dạo Phố
Kể từ hôm đó, Giang Đình bắt đầu con đường hồi phục của riêng mình. Lúc đầu Giang Đình chỉ có thể cử động bàn chân và cánh tay, nhưng dần dần cô có thể nhấc cả cánh tay lên hoặc nhờ sự hỗ trợ của anh mà đứng thẳng trên mặt đất mấy chục giây. Chỉ là tay chân của cô còn chưa khỏe hẳn, chưa có khả năng tự chăm sóc bản thân.
Lúc đầu, cả hai đều không biết dùng [thiết bị hỗ trợ], Hạ Vân Sâm đành ngày ngày nghiên cứu thiết bị, chỉ trong mấy ngày đã thành nửa chuyên gia rồi.
Trong khoảng hai mươi ngày chăm sóc Giang Đình, anh không những không càng ngày càng chán nản, mà ngược lại dần dần cảm thấy đây là trách nhiệm của mình, mỗi khi nhìn thấy nụ cười của Giang Đình, anh lại có cảm giác trái tim mình như được lấp đầy. Mỗi ngày đi bộ về nhà, anh đều nghĩ đến có người đang đợi mình ở nhà.
Đêm qua trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, anh cứ lo Giang Đình lạnh, chăn bông còn bị thủng. Mà hôm nay anh đưa tay xem xét, suýt chút nữa đã rơi khỏi chiếc giường gấp chật hẹp.
Hôm đó thời tiết rất tốt, lại là ngày nghỉ của Hạ Vân Sâm nên anh quyết định đẩy Giang Đình ra ngoài đi dạo.
Hạ Vân Sâm đang bận rộn chuẩn bị đồ đạc để ra ngoài. Đầu tiên mặc quần áo ấm cho Giang Đình, đội mũ lông, đeo găng tay, và ủng, lại thêm khăn quàng cổ. Những thứ này đều là đồ anh mua liên tục trong thời gian gần đây, bây giờ đồng nghiệp của anh đều cho rằng anh đã có bạn gái. Nhưng Hạ Vân Sâm cảm thấy bản thân giống một ông bố hơn, mỗi khi nhìn thấy thứ gì tốt đều muốn mua cho Giang Đình thử, nhìn Giang Đình mặc bộ quần áo đẹp đẽ, anh cảm thấy rất vừa lòng. Sau khi anh quàng khăn quanh cổ Giang Đình xong, lại tìm một chiếc túi lớn, bỏ khăn giấy, ô, thức ăn và đồ uống vào đó.
Giang Đình nhìn người trong gương đầy mong đợi. Nhắc mới nhớ, cô thực sự chưa có chuyến tham quan hẳn hoi nào đến thế giới mới này.
"Chúng ta đi đâu vậy? Chúng ta có thể ăn ở ngoài không?"
"Được, cô muốn ăn gì? Gần đây có khu mua sắm."
Giang Đình hai mắt sáng lên:
"Ăn gì cũng được sao?"
"Không được, cô chỉ có thể ăn đồ ăn nhẹ."
"Ồ..."
"Chúng ta đi xem xem."
Hạ Vân Sâm đẩy xe lăn ra ngoài, chiếc xe bay mà anh thuê từ trước đúng lúc xuất hiện bên ngoài ban công. Sau khi hai người lên xe, Hạ Vân Sâm lái chiếc xe bay khởi hành.
Giang Đình nhìn ra ngoài qua cửa sổ, chỉ cảm thấy chỗ này mới mẻ, chỗ kia cũng mới mẻ. Kiếp trước phần lớn thời gian cô ở trong căn cứ, lúc ra ngoài cũng toàn là làm nhiệm vụ, hiếm khi đi dạo như người bình thường. Lại nói, lúc ấy tận thế, người người sợ hãi, kinh tế và chính trị đều bị ảnh hưởng nặng nề, nào có sự náo nhiệt như ngày nay.
"Đó là cái gì vậy, kia lại là thứ gì chứ? Wow, nhiều người như vậy, ở đó bán cái gì vậy?"
Hạ Vân Sâm vừa lái xe vừa kiên nhẫn giải thích với cô.
"Năm năm, thay đổi rất lớn."
Giang Đình xúc động nói.
"Ừ, khi nào có thời gian tôi sẽ đưa cô đi chơi."
Giang Đình cười nói:
"Là chính anh nói như vậy đó, tôi muốn đi ăn tất cả món ở thành phố T, anh sẽ không tiếc tiền của mình chứ?"
Hạ Vân Sâm nói:
"Cô muốn ăn bao nhiêu cũng được, tôi cũng không vô dụng đến vậy, cô có thể yên tâm ăn."
"Ha ha ha, được rồi, vậy thì tôi sẽ không khách sáo đâu."
Nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền