Chương 630: Hậu Tận Thế: Tặng Hoa
Đây là nhà hàng anh chọn, anh trả tiền, chỉ khi nào Giang Đình hài lòng, mới có thể lấp đầy mong chờ trong lòng anh.
"Ăn ngon không?"
Hạ Vân Sâm dịu dàng hỏi.
Giang Đình ngậm đồ ăn trong miệng, vội vàng gật đầu, cho ra câu trả lời.
Hạ Vân Sâm vừa lòng đặt bát xuống, lấy khăn tay lau miệng cho cô, rồi tự mình ăn cơm.
Những câu nói trêu chọc xung quanh cứ truyền đến bên tai Giang Đình và Hạ Vân Sâm, nhưng hai người họ, một người giả vờ kiêu ngạo không hay, còn người kia đơn thuần là mặt dày, vậy nên đều ngầm hiểu xem như không nghe thấy.
Phía sau nhà hàng còn có một khu vườn nhỏ để khách hàng vui chơi, những bông hoa trong vườn được chăm sóc cẩn thận, hấp dẫn thực khách qua lớp kính thuỷ tinh trong suốt của nhà hàng.
Giang Đình ăn no xong, thì nhìn chằm chằm vào những bông hoa đó, Hạ Vân Sâm thấy vậy, để người phục vụ đẩy Giang Đình ra ngoài ngắm hoa.
Khu vườn được che bằng kính thuỷ tinh, bên trong ấm áp như mùa xuân, các loại hoa đua nhau khoe sắc, người phục vụ chầm chậm đẩy Giang Đình đi dạo, từ từ giới thiệu với cô.
"Thưa cô, cô có muốn một bó hoa không?"
Giang Đình mỉm cười hỏi:
"Có thể bó hoa sao?"
"Có thể, mỗi vị khách có thể mang một bó hoa đi."
Giang Đình nhìn quanh một vòng, rồi dừng lại ở đám hoa hồng đỏ mềm mại, cô dùng ánh mắt tỏ ý:
"Vậy loài hoa đó đi."
"Được rồi, cô vui lòng đợi một lát."
Người phục vụ bảo người làm vườn cắt ba bông hoa và gói cẩn thận, Giang Đình cầm lấy bó hoa, khẽ ngửi, đôi mắt chăm chú nhìn như thể muốn ghi nhớ hình dạng của từng cánh hoa trong lòng.
Đây là hoa, đây chính là hoa, một bông hoa tươi, một bông hoa thật, một bông hoa mà trước tận thế cô chưa từng thấy.
Khi Hạ Vân Sâm ăn xong bước vào vườn hoa, anh nhìn thấy Giang Đình đang cẩn thận cầm một bó hoa, đôi mắt cụp xuống, vẻ mặt trầm ngâm.
Anh nhẹ nhàng bước tới, đặt tay lên xe lăn, hỏi:
"Cô thích hoa à?"
Giang Đình tỉnh táo lại, không trả lời câu hỏi của anh, mà đột ngột cầm bó hoa bằng cả hai tay, cực kỳ khó nhọc đưa lên cho Hạ Vân Sâm nói: "Tặng anh."
Hạ Vân Sâm giật mình, không kịp phản ứng.
Người phục vụ bên cạnh mỉm cười nói:
"Thưa ngài, người yêu của ngài vừa nói muốn tặng bông hoa này cho ngài, thì ngài đúng lúc đi vào."
Từ "người yêu" như một chiếc búa nhỏ đập vào trái tim Hạ Vân Sâm, làm lòng anh dường như run rẩy một hồi.
Mặt anh nhanh chóng đỏ bừng với tốc độ mắt thường có thể thấy được, ngay lúc anh muốn giải thích rõ, thì Giang Đình lại lộ ra vẻ uất ức:
"Tôi sắp không cầm nổi nữa rồi."
Hạ Vân Sâm vô thức đưa tay ra nhận lấy, lúc này Giang Đình mới nở nụ cười thu tay về.
Hạ Vân Sâm cảm giác như trong tay mình là một củ khoai nóng hổi, cầm không được, càng không vứt được.
Giang Đình ngẩng đầu hỏi:
"Sao vậy, anh không thích sao? Không thích thì vứt đi cũng được."
Hạ Vân Sâm vội vàng trả lời:
"Thích mà, đi thôi."
Giang Đình gật đầu, người phục vụ đưa họ rời đi.
Hạ Vân Sâm đặt bó hoa vào trong ngực Giang Đình, nói:
"Cô cầm trước đi, còn muốn chơi chỗ nào nữa không?"
Giang Đình vui vẻ nói:
"Chúng ta đi xem phim đi."
Phim ảnh, cái thứ này, mặc dù ở thời đại thông tin tiên tiến, người ta chỉ cần nhắm mắt lại là có thể xem trên thiết bị kết nối, nhưng như vậy thật ra không hề
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền