Chương 62 : Ngay Bây Giờ, Hắn Muốn … Giết Hổ, Ăn Thịt!!!
Trong lúc giằng co, hổ lớn đã nhìn về phía hắn rít lên một tiếng, làm Lục Diệp càng thêm khẩn trương hơn, suýt chút nữa hắn đã kích phát Hỏa Xà phù trong tay!
"Tiểu tử, có phải ngươi là kẻ đã giết chóc hết thảy chung quanh?"
Một âm thanh như sấm rền vang lên trong sơn động, chấn cho đá núi bốn phía ầm ầm đổ xuống.
Lục Diệp không nhịn được giật mình một cái. Sau đó hắn vừa kinh ngạc vừa khó hiểu nhìn con hổ kia.
"Chính là bản đại vương đang nói chuyện. Tiểu tử thúi, ngươi đúng là thứ kiến thức hạn hẹp, gì cũng thấy lạ!"
Dường như con hổ lớn kia nhìn ra vẻ nghi hoặc của Lục Diệp, lại nói thêm một câu.
Trong lòng Lục Diệp lập tức chìm xuống đáy cốc, lần này không ổn rồi, dường như hắn đã đánh giá thấp thực lực của con hổ lớn kia. Nếu gia hỏa này đã có thể nói tiếng người, cũng không biết tu vi của nó bao nhiêu, nhưng có vẻ lợi hại hơn hắn rất nhiều
"Bản đại vương đang hỏi ngươi, vì sao không nói lời nào?"
Tính tình của hổ lớn này không tốt lắm, nó lại quát to một tiếng, trong cổ họng càng phát ra tiếng gầm nhẹ đầy uy hiếp.
Là phúc thì không phải là họa, là họa thì không tránh khỏi, Lục Diệp chỉ có thể kiên trì, một đẩy hai năm sáu (trốn tránh trách nhiệm):
"Không phải ta!"
Hổ lớn kia nhấc móng vuốt lên, giận dữ vỗ xuống mặt đất khiến cả đại địa đều rung động một cái:
"Nếu không phải ngươi thì còn ai? Trong phạm vi ba mươi dặm quanh đây chỉ có một tên nhân loại là ngươi!"
Cả người nó lượn qua lượn lại ngoài cửa hang nhưng đôi mắt hổ vẫn nhìn chằm chằm vào Lục Diệp không bỏ:
"Nơi này là địa bàn của bản vương, không được bản vương cho phép, ngươi dám can đảm tùy ý đồ sát thức ăn của ta, xem ra ngươi không muốn sống nữa rồi!"
Da đầu Lục Diệp tê dại, hắn chợt cảm thấy mình đang ở giữa lằn ranh sinh tử.
Hắn cũng đã hiểu được vì sao con hổ lớn này lại tìm tới cửa. Chỗ này là địa bàn của nó, những tẩu thú bị hắn giết chết kia đều là đồ ăn trên lãnh địa của nó. Trong nửa tháng này Lục Diệp đã giết rất nhiều, khiến cho con hổ này chú ý, liền lần theo một chút manh mối tìm tới tận đây.
"Nói một chút coi, ngươi muốn giải quyết việc này như thế nào?"
Hổ lớn lại nói.
Đến lúc này, Lục Diệp lại không còn luống cuống như trước nữa. Mặc dù hắn có chút kỳ kỳ quái quái khi một con yêu thú lại muốn bàn điều kiện với hắn ở chỗ này, nhưng dù sao bàn điều kiện cũng tốt hơn đối phương không rên một tiếng đã giết tới.
Hắn nhíu nhíu mày nói:
"Ăn thì đã ăn rồi, ngươi muốn giải quyết như thế nào?"
Hổ lớn trừng mắt nhìn hắn, mở miệng nói:
"Giao linh đan trong người ngươi ra, việc này cứ giải quyết như thế, nếu dám nôn ra một chữ "
Không
", hôm nay chỗ này sẽ là chỗ chôn thây của ngươi!"
"Không có linh đan."
Lục Diệp lắc đầu, nếu có linh đan thì hắn đâu cần phải giết dã thú ăn thịt.
Hổ lớn nói:
" linh thạch cũng được!"
"Cũng không có linh thạch."
Chưởng giáo không chuẩn bị linh thạch cho hắn, có lẽ vì người cảm thấy hiện giờ Lục Diệp không dùng được?
"Cái này không có, cái kia cũng không có, theo ta là ngươi muốn chết phải không?"
Hổ lớn rõ ràng có chút không kiên nhẫn.
Lục Diệp thở dài:
"Thực sự không có!"
"Vậy trong túi trữ vật của ngươi có cái gì?"
Hổ lớn quát hỏi.
"Một chút linh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền