Chương 63 : Kẻ Địch Trong Bóng Tối!
Không thể không thừa nhận, đây là một con yêu thú có tu vi trong người, nếu như có thể giết nó ăn luôn, lợi ích mà hắn đạt được chắc chắn sẽ hơn dã thú phổ thông rất nhiều. Có lẽ cơ duyên khiến bản thân hắn mở ra chín khiếu đang nằm trên người con hổ lớn này.
Lục Diệp cũng không phải một người thích an phận thủ thường, bằng không lúc trước hắn cũng không dẫn Dương quản sự tới trong hầm mỏ tràn ngập Nguyên Từ Lực Trường kia.
Hắn sẽ phòng ngừa chu đáo khi ở bên cạnh nguy hiểm tiềm ẩn, đồng thời cũng sẽ cố gắng nắm chắc khi gặp được kỳ ngộ.
Đồng thời khi Lục Diệp kích phát Hỏa Xà phù, ánh lửa lượn lờ đánh tới con hổ lớn kia, hắn cũng cầm kiếm giết ra.
Nhưng hắn vừa có động tác, đã cảm thấy đầu vai trầm xuống, tựa như có thứ gì đó đang đè thân thể hắn lại, khiến cả người hắn trầm xuống, suýt nữa đã té quỵ dưới đất.
Ngay lúc ấy, bên tai hắn truyền đến một tiếng rít, chỉ một thoáng hắn lại có cảm giác vừa bị người cầm chùy hung hăng đập xuống đầu, cả người đều hoa mắt chóng mặt, trước mắt toát ra sao Kim.
Hắn dùng một tay chống kiếm, ráng chống đỡ thân thể không ngã, đồng thời thúc giục linh lực bên trong tám đại linh khiếu bảo vệ quanh thân.
Chỉ trong nháy mắt, tựa như bên ngoài thân thể hắn có một tầng ánh lửa đang thiêu đốt, trong ngọn lửa kia còn lộ ra một tia màu vàng.
Ngũ hành của hắn là chủ Hỏa phụ Kim, cho nên linh lực trong cơ thể sẽ thể hiện ra đặc điểm của hai loại chúc hành này.
Ngay lúc ấy, một tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền ra, cảm giác nặng nề ở trên bả vai Lục Diệp lập tức biến mất không còn, mặc dù trong đầu hắn vẫn còn chút chóng mặt, nhưng đã khôi phục lại không ít.
Nhưng điều khiến cho hắn cảm thấy không sao hiểu nổi chính là vừa rồi bản thân hắn lại bị người đánh lén!
Và hắn dám chắc rằng, người đánh lén hắn không phải con hổ lớn kia, mà là một người hoàn toàn khác!
Phải biết hắn vẫn một mực ở lại dưới đáy sơn động này, mà con hổ lớn kia đã ngăn ở lối ra của sơn động, từ đầu đến cuối hắn đều giao lưu với nó, căn bản không có bóng dáng người bên ngoài.
Cho nên hắn căn bản không nghĩ tới sẽ có người đánh lén phía sau lưng mình, cũng may thực lực người đánh lén này chẳng ra sao cả, hắn chỉ cần thúc giục linh lực hộ thân đã có thể bức lui đối phương.
Ngay lúc tiếng kêu thảm thiết thê lương kia truyền ra, Lục Diệp lập tức quay đầu, khóe mắt liếc qua, hắn thoáng nhìn thấy một cái bóng rất khó định nghĩa vừa chui vào trong vách đá, biến mất không còn.
Nhưng lúc này, hắn không có thời gian truy cứu thân phận kẻ đánh lén kia, đã ngửi được một cơn gió tanh cuốn đến. Con hổ lớn nọ đã nhào đến trước mặt.
Hỏa Xà phù không thể giết chết đối phương, chỉ thiêu đốt bộ lông bên ngoài của nó đến khét lẹt. Nhờ vậy có thể thấy, quả thật con hổ lớn này có tu vi.
Giờ phút này, dù Lục Diệp muốn vận dụng linh phù cũng không kịp nữa rồi, hắn đã bỏ lỡ thời cơ xuất thủ tốt nhất, chỉ có thể hung hăng bổ ra một kiếm, đồng thời thúc giục linh lực gia trì Phong Duệ Linh văn vào trường kiếm!
Trong khoảng thời gian này, hắn đã cầm thanh trường kiếm của Dương quản sự giết qua không ít hung thú, đáng tiếc bởi vì chưa từng học kiếm pháp gì, cho nên về cơ bản, chiêu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền