ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 390: Ở lại âm giới

Dạ Minh đưa Chúc Hạ Dương vào phòng. Lúc vừa đứng lại, sàn nhà dưới chân bỗng có chấn động khiến Chúc Hạ Dương không để ý mất trọng tâm, suýt chút nữa ngã sấp xuống nhưng may mắn rơi vào vòng tay của Dạ Minh.

Sau đó, Dư Diễn xuất hiện trước mặt họ khi Dạ Minh vung tay lên một cái, ngay khi họ vừa đến cầu thang và sàn nhà dưới chân ngừng lại.

"Ngươi đưa cô ấy đi làm việc đi."

Dạ Minh nói với Dư Diễn.

"Vâng!" Dư Diễn đáp lời và đưa Chúc Hạ Dương đến bên cạnh.

Dạ Minh lại trực tiếp xuống lầu. Chúc Hạ Dương nhìn theo bóng lưng của Dạ Minh, nhìn anh từ từ đi về phía hai người đang đứng chờ.

Lúc nhìn thấy cô gái kia, Chúc Hạ Dương ngẩn ra, chân cũng dừng bước.

Cô ấy...

Ánh mắt của Lô Sênh nhìn vào ánh mắt Chúc Hạ Dương. Khoảnh khắc lúc hai người chạm mắt nhau, trong lòng Chúc Hạ Dương hoảng hốt, sau đó vội vã rời đi.

Tại sao khi nhìn thấy nàng ấy thì lòng cô lại khó chịu như thế, tại sao mình lại muốn chạy trốn?

Chẳng lẽ là vì giấc mơ trước đó sao?

Chúc Hạ Dương cho rằng đó chỉ là một ảo giác mà thôi, không ngờ rằng cô gái đó cũng là một quỷ vương!

Tại sao lại có ảo giác như vậy, tại sao lại cứ là nàng ta?

"Chúc cô nương, có chuyện gì vậy?"

Dư Diễn hỏi.

"Không có gì, đi thôi."

Chúc Hạ Dương đáp.

Trong khi đó, Dạ Minh đã ngồi xuống bên cạnh bàn. Ánh mắt anh từ đầu đến giờ vẫn chưa thèm liếc nhìn hai người kia. Sau đó, anh lạnh lùng nói:

"Không biết hai vị quỷ đế có chuyện gì?"

Lô Sênh nhìn Chúc Hạ Dương lướt qua mặt mình. Mặc dù nàng ta không biết tại sao Chúc Hạ Dương lại đến âm giới, nhưng vừa nghe đến chuyện này, nàng ta đã dẫn Thị Huyết đế đến.

Lô Sênh đi đến bên cạnh Dạ Minh, khẽ mỉm cười nói:

"Chuyện lần trước thành thật xin lỗi. Cô gái ban nãy là người trong lòng của quỷ đế Hằng Cổ sao? Thấy cô ấy không sao, ta và Thị Huyết đế cũng yên tâm hơn nhiều. Nếu như nàng có chuyện gì không may, chính ta cũng không thể tha thứ cho mình."

"À? Vậy thật sự phải đa tạ Minh Hoàng đế quan tâm rồi."

Dạ Minh cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Lô Sênh vẫn bình tĩnh như vậy, lại tựa như có gì đó phức tạp.

"Ta nghĩ đây hẳn không phải là nguyên nhân chính."

Dạ Minh nói thêm.

Thị Huyết đế nghe vậy liền lớn tiếng:

"Quỷ đế Hằng Cổ có phải quá đề cao bản thân rồi không, người cản ngươi là ta, vốn cũng không liên quan đến Lô Sênh. Nàng nói lời xin lỗi ngươi, ngươi còn chế nhạo nàng như vậy, ngươi..."

"Vốn là chúng ta sai, không sao."

Lô Sênh thấy Thị Huyết đế kích động nói năng không thận trọng như vậy, trong lòng có hơi sốt ruột, nhưng mà vẫn mỉm cười ngắt lời, kéo hắn ta lại.

Trong lòng Thị Huyết đế không vui, hắn không thể chịu được Lô Sênh chịu bất cứ ấm ức nào, nhưng mà nàng ta lại tình nguyện chịu ấm ức trước mặt Dạ Minh. Bản thân hắn bất bình thay nàng thì lại là làm sai.

Trong lòng hắn hù lạnh một tiếng, dù tim mình đã sớm đầy vết thương, nhưng lúc đối mặt với nàng vẫn không thể buông bỏ được.

Lô Sênh nói tiếp:

"Vị cô nương đó rất xinh đẹp, thảo nào có thể khiến quỷ đế Hằng Cổ để ý như vậy, thật là hạnh phúc."

Minh Hoàng cười khẽ, có vẻ vô cùng bất lực và bi thương:

"Minh Hoàng đế cũng rất hạnh phúc, chỉ là ngươi không phát hiện ra mà thôi."

Tất nhiên nàng ta biết bên cạnh mình có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip