Chương 391: Giống như Diêm Vương đang nghĩ
"Thật ra Thị Huyết đế cũng không có ác ý, quỷ đế Hằng Cổ..."
Lô Sênh nói, vẫn nhìn Dạ Minh bằng đôi mắt lấp lánh.
"Hắn có ác ý hay không thì quỷ đế Minh Hoàng là người hiểu rõ nhất, tốt nhất là mấy người nên bỏ ý đồ xấu với người của ta đi, nếu không... ta sẽ không khách sáo."
Dạ Minh đáp lời, ánh mắt lạnh lùng khẽ cong lên, như một cây gai đâm thẳng vào người Thị Huyết Đế. Không thể không nói khí thế của quỷ đế Hằng Cổ này thật sự rất lớn, chỉ là một ánh nhìn lạnh như băng cũng khiến lòng người sợ hãi.
"Ngươi thật đúng là nặng tình với nàng mà."
Giọng nói của Lô Sênh trở nên lạnh nhạt, nhìn Dạ Minh từ đầu đến cuối vẫn không hề nhìn mình, nàng cười vô cùng bi thương. Lúc lần đầu tiên gặp Dạ Minh, nàng ta đã đặt hắn vào lòng mình, còn cho là dù mình có phải mãi mãi chôn vùi tình cảm này trong đáy lòng thì chỉ cần có thể luôn nhìn thấy hắn là đã đủ rồi. Trước đây hắn thanh nhã ưu thương nhìn cao quý như vậy cảm giác rất khó gần, vậy nên chỉ cần có một hy vọng nhỏ nhoi cũng đã rất đáng mừng.
Nhưng mà bây giờ không giống vậy, hắn dường như không biết từ bao giờ đã biến thành một người khác, hắn thuộc về cô gái đã khiến hắn thay đổi... Không cam lòng... Không cam lòng thấy Dạ Minh ngày càng làm nhiều việc vì Chúc Hạ Dương, thấy ánh mắt ngọt ngào của hắn nhìn Chúc Hạ Dương... Tại sao mình yêu hắn lâu như vậy, hắn lại lạnh lùng với mình như vậy? Nếu như không có Chúc Hạ Dương, dù hắn không có tình cảm với mình thì ít nhất cũng sẽ không thay đổi, vẫn sẽ là một người ưu thương mà mình biết, là một người đàn ông mình có thể đứng nhìn từ xa. Tất cả những điều này đều vì Chúc Hạ Dương!
Trong khi đó, Thị Huyết Đế cười lạnh nói:
"Tôi cũng chỉ tốt bụng nhắc nhở một câu, cũng không có ý gì khác."
"Tốt nhất là không có ý gì khác, nếu ai dám đụng đến cô ấy, ta sẽ khiến người đó phải hối hận."
Dạ Minh cảnh cáo.
Thị Huyết Đế cười lạnh:
"Vẫn chưa biết là ai sẽ phải hối hận đâu."
Hắn nói xong liền "Ta cáo từ trước." rồi rời đi.
Nhìn theo Thị Huyết đế rời đi, Lô Sênh vẫn không hề đi.
Cùng lúc ấy, Chúc Hạ Dương vừa cùng Dư Diễn đến đại điện của Diêm Vương thì Dạ Minh đã theo sau đến, liếc mắt với Dư Diễn một cái, lúc anh đi ngang qua người Chúc Hạ Dương, một tay dắt tay cô đi vào điện.
Hành động đột ngột của Dạ Minh khiến Chúc Hạ Dương ngẩn cả ra. Trước đó khi ở nhân gian, Dạ Minh chưa từng nắm tay mình trước mặt mọi người, sao đến nơi đông đúc như âm giới không ai không biết anh, anh lại càng hành động thân mật chứ?
Vừa đi, Dạ Minh vừa hỏi:
"Cơ thể em còn chịu đựng được không?"
Ánh mắt Dạ Minh nhìn về phía trước, trên mặt không lộ vẻ gì. Tuy là anh cũng không muốn Chúc Hạ Dương vất vả như vậy, nhưng dù vì Mạc Thần hay vì cô thì cũng cần phải đẩy nhanh tốc độ. Trong chuyện này, ai cũng không giúp được cô.
Chúc Hạ Dương lắc đầu, giữa chân mày vẫn nghi ngờ như trước.
"Chuyện này không đơn giản, nhưng nếu được anh sẽ cố hết sức giúp em, hơn nữa anh cũng không để bất cứ ai ở âm giới làm tổn thương em."
Dạ Minh nói.
"Vâng, cảm ơn anh."
Chúc Hạ Dương đáp. Cô biết Dạ Minh sẽ giúp mình, nhưng mà lúc này nghe thấy lời anh nói vẫn ấm áp như vậy khiến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền