ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhật Ký Trấn Tà: Bà Xã Bắt Ma Của Quỷ Vương

Chương 417. Anh có ấn tượng về cô ấy không

Chương 417: Anh có ấn tượng về cô ấy không

Lúc này, độc thi của Y Bạch cũng đã được giải, Mạc Thần cũng đã hoàn dương, dường như tất cả mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng tốt. Dù là quá trình này không hề dễ dàng.

Vì Y Bạch và Ninh Khanh Nam còn bị thương nên hai người quyết định ở lại trên núi. Dư Sanh cũng quyết định ở lại chăm sóc Y Bạch, dù sao đây cũng là chuyện của hai người, mọi người bị nhét đầy thức ăn cho chó xong cũng không ai tiện nói gì. Chuyến này chỉ có Mạc Thần và Chúc Hạ Dương cùng nhau về thành phố Thanh Phong, dù sao Chúc Hạ Dương cũng đã đến Linh Sơn nhiều ngày, chuyện ở thành phố Thanh Phong còn chưa được giải quyết.

Trước khi lên đường, Ninh Khanh Nam gọi Chúc Hạ Dương đến một nơi. Cô đi theo phía sau Ninh Khanh Nam, không biết anh đang định đi đâu. Tuy là Ninh Khanh Nam bị nội thương nhưng mà có thể đi lại được, hơn nữa sắc mặt cũng rất tốt, xem ra không có gì đáng ngại.

"Vết thương của anh không sao chứ?"

Chúc Hạ Dương hỏi.

"Không sao, bị thương nhẹ thế này chỉ cần nghỉ ngơi là có thể nhanh khỏe lại, chuyện của Y Bạch sư đệ phải cảm ơn mọi người."

Ninh Khanh Nam đáp lời.

Ninh Khanh Nam đi phía trước Chúc Hạ Dương, dáng người điềm đạm nhã nhặn khiến người ta có cảm giác không nhiễm bụi trần. Chúc Hạ Dương thật sự không hiểu tại sao Nhược Tương Ly lại quan tâm anh ta đến vậy, trước đó hai người hẳn là không biết nhau.

"Lẽ nào... Là có quan hệ với Ninh Khanh Nam ở kiếp trước?"

Chúc Hạ Dương thầm nghĩ.

Cô suy nghĩ một lúc, sau đó đuổi theo sát, đi song song bên cạnh anh ta:

"Tiên cô ngày hôm qua xuất hiện, anh có ấn tượng với cô ấy không?"

Chúc Hạ Dương dò hỏi.

Ninh Khanh Nam lắc đầu, vẫn đi về phía trước. Chúc Hạ Dương lại hỏi:

"Không phải anh có thể nhìn thấy kiếp trước sao, kiếp trước của anh thế nào?"

"Tôi không thấy được kiếp trước của mình, trống rỗng."

"Vậy tôi thì sao?"

"Cũng trống rỗng."

Chúc Hạ Dương hơi kinh ngạc, nếu như Ninh Khanh Nam không thể nhìn thấy kiếp trước của mình thì cũng thôi đi, của anh ta cũng không thấy, chẳng lẽ là có nguyên nhân đặc biệt gì?

"Có một số việc không nhớ rõ cũng tốt, đúng rồi, chúng ta đang đi đâu vậy?"

Chúc Hạ Dương nhìn con đường hơi quen thuộc trước mắt, nhưng mà Ninh Khanh Nam lại không trả lời, tiếp tục đi về phía trước, cây cối rậm rạp trong rừng che khuất con đường, hai người chỉ có thể đi xuyên qua rừng.

Một lát sau đã đến đích. Chúc Hạ Dương và Ninh Khanh Nam cùng dừng chân, chỗ trước mặt chính là rừng trúc Vô Hư. Chỉ là màu tím của khu rừng trúc này đã nhạt đi nhiều, cứ như là một trận mưa lớn đã gội rửa màu tím trên cây đi một lượt.

"Tại sao lại đến đây?"

Chúc Hạ Dương thắc mắc.

"Cô đi vào đi."

Ninh Khanh Nam đáp.

Ninh Khanh Nam cũng không nói nhiều hơn, Chúc Hạ Dương nhìn anh ta một cái, sau đó đi vào. Ở trước hang động, Thanh Vũ và Hoàng Chi Phong đang đứng đó, trong tay cầm kiếm Trảm ma của Chúc Hạ Dương. Thấy Chúc Hạ Dương đi đến, vẻ mặt Hoàng Chi Phong cười rất tươi.

"Nhóc con, đến rồi."

Hoàng Chi Phong nói.

"Vâng." Chúc Hạ Dương đáp lời. Cô nhìn xung quanh, sát khí cũng đã vơi đi nhiều, hơn nữa sát khí trong hang động này đã hoàn toàn biến mất. Nhớ đến cảnh tượng ở nơi này trước đó, Chúc Hạ Dương không dám tin đây là cùng một nơi.

"Hai vị đạo trưởng gọi cháu đến có chuyện gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip