ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhật Ký Trấn Tà: Bà Xã Bắt Ma Của Quỷ Vương

Chương 418. Em còn đẹp hơn cả tuyết

Chương 418: Em còn đẹp hơn cả tuyết

Lúc về, mấy người đang định xuất phát xuống núi đã thấy Dư Sanh đuổi theo. Trước đó cô ấy nói muốn ở lại chăm sóc Y Bạch, sao bây giờ lại muốn đi rồi?

"Dư Sanh, em ở lại chăm sóc Y Bạch đến khi khỏi hẳn rồi về thành phố Thanh Phong cũng không sao."

Nhưng Dư Sanh lại lắc đầu, ánh mắt đầy kiên quyết:

"Em vẫn còn chuyện chưa làm, vẫn nên về cùng mọi người thì hơn."

Dư Sanh nói trước đó đến Linh Sơn cũng đã xin phép Dư Văn, Dư Văn cũng đã đồng ý, còn cần làm chuyện gì nữa?

Mọi người cũng không hỏi nhiều, cùng nhau xuống núi.

Vừa mới xuống núi ngồi lên xe, Dạ Minh xuất hiện ôm Chúc Hạ Dương vào lòng, nói với Mạc Thần:

"Mọi người về đi, Hạ Dương sẽ đi với tôi, tôi sẽ đưa cô ấy về thành phố Thanh Phong."

Dứt lời, Dạ Minh và Chúc Hạ Dương biến mất trước mắt mọi người.

Cảm giác được thân thể bỗng nhiên nhẹ đi, Chúc Hạ Dương ôm chặt lấy Dạ Minh, vùi mặt mình vào lồng ngực anh.

Chúc Hạ Dương đã lâu không ôm Dạ Minh như vậy rồi, cảm giác thấy được sờ được rất an toàn và chắc hắn này khiến lòng cô mềm mại.

"Ôm chặt anh một chút, anh thích em ôm anh như vậy."

Nghe Dạ Minh nói, mặt Chúc Hạ Dương đỏ lên, sau đó hai tay càng ôm chặt hơn.

"Anh đưa em đến một nơi."

Nói xong Dạ Minh dùng tốc độ nhanh hơn, khi mở mắt ra Chúc Hạ Dương đã được Dạ Minh ôm trong lòng đứng trước một cảnh màu trắng tuyệt đẹp. Mọi thứ trước mắt được một màu trắng của tuyết bao trùm, nhìn vô cùng đẹp.

Những mảnh hoa tuyết bay từ không trung xuống rơi lên tóc và mi của Chúc Hạ Dương.

"Đẹp quá." Dạ Minh nhẹ nhàng cảm thán nói.

"Thật sự là rất đẹp, đây là lần đầu tiên em nhìn thấy tuyết."

Chúc Hạ Dương nhìn vô số hoa tuyết rơi từ bầu trời xuống, trong đôi mắt màu trắng ngập tràn vẻ vui sướng.

Thành phố Thanh Phong và Đảo thành là thành phố ở phía nam, vốn không thấy được tuyết. Hơn nữa trước đây cuộc sống cũng không được tốt, sau này khi đến thành phố Thanh Phong mở tiệm thì bận rộn nhiều việc, vốn không có thời gian ra ngoài du lịch. Vậy nên hai mươi năm qua cô chưa từng thấy tuyết.

Nhìn thấy tuyết là mong ước và nguyện vọng của những đứa trẻ miền nam.

"Em còn đẹp hơn cả tuyết."

Ánh mắt Dạ Minh nhìn Chúc Hạ Dương vô cùng nồng cháy, ý nghĩa mà ánh mắt anh truyền đạt là tất cả tình yêu của anh.

Chúc Hạ Dương nhìn tình cảm ấm áp trong mắt Dạ Minh, cô nhẹ nhàng cười cười, nụ cười dịu dàng trong sáng tinh khôi như tuyết trắng.

Dạ Minh ôm cô vào lòng mình, gương mặt đẹp trai từ từ áp sát cô, Chúc Hạ Dương nhắm hai mắt lại, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Anh đưa tay bưng lấy má cô, môi chạm lên hàng mi dài xinh đẹp của cô, nhấm nháp mấy bông tuyết rơi trên mi cô.

Chúc Hạ Dương cảm nhận được nơi Dạ Minh hôn là mi chứ không phải là môi mình, vậy mình chu môi lên chẳng phải là đã để lộ suy nghĩ rồi sao?

Má ơi.

Chúc Hạ Dương vừa thẹn vừa giận, dùng một tay đẩy Dạ Minh ra, trong lòng rất tức giận.

Khó khăn lắm mình mới được gặp anh một lần, ở bên nhau như vậy càng khó có được, vốn tưởng rằng anh muốn hôn mình trong thời khắc tốt đẹp thế này, ai ngờ chỉ là anh có hưng thú với hoa tuyết trên mi mình.

Giận.

Rất rất rất giận.

Chúc Hạ Dương ngồi xổm xuống đất hốt lên một nắm tuyết, đi ra trước kéo áo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip