Chương 420: Đã dùng xong rồi còn sợ nhìn thấy sao
Bên cạnh vùng đất tuyết rơi trắng xóa là một khu rừng rậm phủ đầy tuyết, ở cửa vào khu rừng có một căn nhà gỗ đặc biệt.
Hai cây cổ thụ bên cạnh nhà gỗ có một chiếc xích đu xinh đẹp.
Ngày hôm sau khi Chúc Hạ Dương thức giấc thì đã không còn Dạ Minh bên cạnh, cô giật giật người muốn ngồi dậy, lại cảm thấy đau đớn ập đến khiến cô hít hà một hơi.
"Tên đáng chết Dạ Minh, đau chết mình mà."
Bỗng nhiên nghe được giọng của Dạ Minh khiến Chúc Hạ Dương hết hồn, nhanh chóng trùm kín chăn hoảng hốt nhìn về phía Dạ Minh. Tên này vậy mà lại không mặc quần áo.
"Á, anh... Anh không biết xấu hổ sao, ban ngày ban mặt mà không mặc quần áo."
Dạ Minh cúi đầu nhìn mình, sau đó nhẹ nhàng vừa cười vừa đi đến bên cạnh Chúc Hạ Dương nói:
"Dù sao cũng chỉ có hai người chúng ta, hơn nữa tối qua em cũng đã dùng rồi, còn sợ phải thấy à?"
"Anh..."
Chúc Hạ Dương lại đỏ bừng mặt, cầm gối ném về phía Dạ Minh.
"Vợ đừng giận đừng giận, là chồng sai rồi."
Dạ Minh bắt được gối đi đến bên cạnh Chúc Hạ Dương, đặt gối đàng hoàng rồi cũng chui vào chăn.
Dạ Minh đưa tay ôm lấy cơ thể tinh tế của Chúc Hạ Dương, hai cơ thể trơn bóng chạm vào nhau khiến Chúc Hạ Dương vừa thấy kích động vừa thấy thẹn. Cô vùi đầu vào ngực Dạ Minh, da thịt lạnh băng của anh càng khiến toàn thân cô nóng như nước sôi.
"Vợ thẹn thùng là chuyện bình thường, em yên tâm, ở trước mặt anh không cần cảm thấy gò bó."
"Dạ Minh, nếu Bảo Bảo biết chúng ta như vậy, có khi nào sẽ gây chuyện với chúng ta không?"
Nghĩ đến Bảo Bảo Chúc Hạ Dương vẫn hơi lo lắng. Dù sao thì Bảo Bảo vốn đã không thích Dạ Minh, cũng không đồng ý mình ở bên Dạ Minh. Tuy rằng trước đó vì Dạ Minh giúp Bảo Bảo đã khiến Bảo Bảo thay đổi cách nhìn, nhưng mà cũng không thể hiện là Bảo Bảo đã chấp nhận việc mình và Dạ Minh ở bên nhau.
Nếu để thằng bé biết Dạ Minh đã có tình nghĩa vợ chồng với mình, trở thành cha trên danh nghĩa của thằng bé, chẳng phải sẽ nổi bão sao?
Dạ Minh ôm gương mặt nhỏ của Chúc Hạ Dương, nhẹ nhàng hôn lên môi cô:
"Yên tâm, Bảo Bảo cứ giao cho anh, nhất định sẽ không khiến em khó xử, hơn nữa dù sao chúng ta cũng cần sinh một cục cưng mà."
"Vâng."
Chúc Hạ Dương gật gật đầu, yên tâm thả lòng mình nằm trong vòng tay của Dạ Minh. Thật lâu sau Dạ Minh mới xốc chăn lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô.
"Cháo rau củ đã xong rồi, chúng ta ăn một chút rồi lại nghỉ ngơi có được không?"
"Đêm qua em mệt rồi, để anh giúp em mặc quần áo."
Dạ Minh nói rồi ẵm Chúc Hạ Dương lên.
Mà Chúc Hạ Dương vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng đã bị Dạ Minh ẵm lên, cơ thể lộ ra ngoài, cô vẫn không thể nghênh ngang như Dạ Minh, vậy nên kéo chăn che lại, nhưng lại bị cái ôm công chúa của Dạ Minh làm rơi, Dạ Minh đặt cô xuống chiếc ghế nằm mềm mại bên giường.
Tuy Chúc Hạ Dương không muốn để Dạ Minh mặc quần áo cho mình, nhưng mà cả người mình đau nhức, cũng không lay chuyển được Dạ Minh nên đành phải chịu sự sắp đặt này.
Nhìn động tác nhẹ nhàng cứ như sẽ đụng hư mình của Dạ Minh, lòng Chúc Hạ Dương ngọt ngào, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc. Giao bản thân cho Dạ Minh, cô tin rằng lựa chọn của mình không hề sai, người đàn ông trước mắt này là người có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền