Chương 421: Thế nào, Tiểu Hạ Dương lợi hại chứ
Lại thêm một ngày, nhóm người Dư Sanh đã về đến thành phố Thanh Phong. Dư Sanh nhanh chóng quay về nhà mình, báo tin bình an với Dư Văn, La Sinh cũng đã được Lý Tiểu Lâm giới thiệu đối tượng như ý muốn.
Hiểu Uyển và Bảo Bảo thấy họ đã về thì rất kích động, nhưng mà lại không nhìn thấy Chúc Hạ Dương đâu.
Bảo Bảo được Hiểu Uyển ôm trong lòng, đôi mắt tròn vo nhìn Hiểu Uyển.
Thấy Mạc Thần đã sống lại đứng trước mặt mình, Hiểu Uyển mừng rỡ, đi ra nhìn kỹ lại.
"Anh có thể bình an vô sự quay về thật là tốt, chị Hạ đâu, sao không về với mọi người?"
Hiểu Uyển hỏi.
Mạc Thần uống một ngụm nước, trả lời:
"Lúc bọn anh quay về Dạ Minh đã đưa cậu ấy đi, bọn anh còn tưởng cô ấy đã về đến nơi rồi chứ. Nhưng mà đi theo Dạ Minh thì không cần phải lo, hẳn là hai người họ đã đi tận hưởng thế giới hai người rồi."
Hiểu Uyển thấy khi Mạc Thần nhắc đến Chúc Hạ Dương và Dạ Minh thì đã thả lỏng hơn nhiều, điều này khiến cô ấy hơi bất ngờ.
"Thế nào, Tiểu Hạ Dương lợi hại chứ?"
Mạc Thần hỏi.
"Dì Hiểu Uyển, mẹ không cần cháu nữa..."
Bảo Bảo bỗng nói.
Nhìn dáng vẻ nước mắt lưng tròng của Bảo Bảo, Hiểu Uyển vội vàng an ủi nói:
"Bảo Bảo yên tâm, mẹ cháu nhất định là còn chuyện khác muốn làm, sẽ nhanh quay lại thôi, không phải không cần cháu."
Bảo Bảo cũng không phải đứa bé thật, dù là có dáng vẻ của đứa bé nhưng mà cậu bé hiểu rất nhiều chuyện trên đời.
Nam giới và nữ giới vốn âm dương hút nhau, hơn nữa nếu hai người đều có tình cảm với nhau, ở riêng cùng nhau khó tránh sẽ xảy ra một số chuyện cháy bỏng. Vậy nên Bảo Bảo không muốn để hai người họ ở riêng cùng nhau.
Nếu như xảy ra chuyện gì đó vậy mình sẽ mất đi mẹ rồi, để tên khốn kiếp đó giành được mẹ mình, làm cha mình, cậu mới không cần.
Dù mình đã quyết định không gọi hắn là tên khốn nữa, nhưng mà nếu hắn dám làm chuyện xấu gì với mẹ thì chẳng những gọi hắn là tên khốn kiếp mà nhất định còn phải dạy dỗ hắn một phen.
Mà Hiểu Uyển thấy Bảo Bảo ngồi co lại bên cửa sổ thì thấy rất đáng yêu, tuy là nhất định lúc này trong lòng cậu bé đang rất khó chịu, nhưng mà dáng vẻ đáng yêu này thật sự khiến cô ấy buồn cười.
Chị Hạ sắp về rồi, tuy là cô ấy không tận mắt nhìn thấy sự nguy hiểm của chuyến đi này, nhưng mà cô ấy có thể hiểu được. Cô ấy càng cố gắng quản lý tiệm thật tốt, đợi Chúc Hạ Dương về. ...
Sau khi Mạc Thần ngồi ở cửa tiệm số 46 một lát thì bèn hẹn Mập Mạp ra ngoài ôn chuyện. Hơn nữa chuyện anh ta cứu Chúc Hạ Dương mà gặp nguy hiểm cũng đã được Hiểu Uyển báo cho Mập Mạp biết, họ đúng là người anh em đáng để chơi thân, sau khi nghe được tin dữ về Mạc Thần thì suýt chút nữa đã ngất xỉu.
Nghe được tin Mạc Thần đã bình an quay về, lúc đến cửa tiệm ôm lấy Mạc Thần thì cả mặt đầy nước mắt nước mũi, sau khi lau sạch thì bèn cùng Mạc Thần ra ngoài ăn chơi.
Cùng lúc đó, trong bệnh viện, vợ của Lưu Nhất Thiên canh giữ bên cạnh giường, cầm lấy tay của ông ấy không biết đã ngủ quên từ lúc nào. Một lát sau bà ấy có vẻ như cảm nhận được bàn tay trong tay mình giật giật, tỉnh lại nhìn Lưu Nhất Thiên trên giường.
Lưu Nhất Thiên đã mở hai mắt ra, nhìn cảnh tượng xa lạ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền