Chương 423: Một câu khiến người khác khiếp sợ
Chúc Hạ Dương cũng không về cửa tiệm trước mà đến thăm Lưu Nhất Thiên luôn, đúng lúc gặp được chuyện này. Ban đầu Dạ Minh định nghỉ ngơi thêm một ngày nữa, nhưng Chúc Hạ Dương muốn về, Dạ Minh không thể làm gì khác hơn là đưa cô về. Lưu Nhất Thiên yên tĩnh nằm trên giường bệnh, lúc này trong lòng Chúc Hạ Dương vẫn còn hoảng sợ. Vì chuyện bị tiêm thuốc, đồn cảnh sát đã phái người canh chừng trước phòng bệnh của Lưu Nhất Thiên.
Trước khi đi, Chúc Hạ Dương dặn dò hai mẹ con Bách Vận:
"Dì, mọi người nhớ rõ là dù có xảy ra chuyện gì thì cũng phải có một người để ý chú."
"Được, yên tâm đi, chúng tôi nhất định không rời nửa bước, hơn nữa bên ngoài còn có cảnh sát canh chừng mà, nhất định không có chuyện gì."
Bách Vận nói.
Chúc Hạ Dương gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói:
"Tuy là vậy nhưng mà có một người nhà canh chừng vẫn yên tâm hơn."
Bách Vận và Lưu Du Ngôn liếc mắt nhìn nhau, nửa hiểu nửa không gật đầu. Khi biết được thân phận của Dạ Minh thì hai mẹ con Bách Vận cũng không sợ anh, biết được vào giây phút cuối cùng Dạ Minh đã cứu Lưu Nhất Thiên thì càng vô cùng biết ơn. Nhưng mà nếu không đoán sai thì Chúc Hạ Dương đã biết do ai làm rồi.
Dạ Minh dắt tay Chúc Hạ Dương đi ra khỏi phòng bệnh, trên đường hai người đi về, có rất nhiều ánh mắt hâm mộ nhìn hai người. Một anh soái ca cực phẩm chưa thấy bao giờ và một trừ tà sư được mọi người kính ngưỡng rất hot trên mạng đi chung với nhau thật sự là một cảnh tượng xinh đẹp thu hút ánh nhìn của người khác.
Trước giờ Chúc Hạ Dương chưa bao giờ nghĩ đôi mắt khác người này của mình có thể ra ngoài gặp người khác, càng không ngờ rằng có ngày đôi mắt mình chẳng những không khiến người khác chán ghét mà trái lại còn trở thành dấu hiệu mà mọi người đều thích.
Thời gian này xảy ra nhiều chuyện như vậy, chuyến đi đến Linh Sơn lần này cũng khiến Chúc Hạ Dương quên mất đã sắp đến tết âm lịch. Trên những ngọn đèn đường trên phố treo đầy những lồng đen lớn màu đỏ, trên đường cũng trang trí đầy không khí vui mừng, rất có không khí của lễ tết. Chúc Hạ Dương đi rất chậm, Dạ Minh cũng đi chậm bên cạnh cô, nhìn tốt đẹp khiến người ta ước ao. Nếu như là trước đây Chúc Hạ Dương chắc chắn đã đón xe về nhà, nhưng mà lúc này cô muốn đi chậm với Dạ Minh như vậy, cũng là một trải nghiệm đẹp đáng giá trong đời.
"Lạnh không?" Dạ Minh quan tâm hỏi.
Chúc Hạ Dương lắc đầu, sau đó ánh mắt lướt qua một cô gái đi ngang qua. Khóe môi cô mỉm cười, cô gái kia cũng cười cười chào hỏi. Cô gái đi lướt qua họ, mà trong lòng Chúc Hạ Dương chưa từng thả lỏng.
"Không ngờ cũng có lúc em có thể không cần che giấu, dùng đôi mắt này của em để ngắm nhìn thế giới này."
Chúc Hạ Dương nhẹ nhàng nói.
Giọng nói của Dạ Minh vẫn dịu dàng như vậy, cứ như là gió xuân thổi qua:
"Sau này bầu trời của em sẽ có anh chống."
Chúc Hạ Dương nhìn Dạ Minh, cười cười dựa đầu lên vai anh.
"Cơ thể em còn đau không, lúc bước đi chắc khó chịu hơn nhỉ?"
Vốn đang đắm chìm trong sự ấm áp, nghe thấy lời này suýt nữa thì Chúc Hạ Dương đã phun máu. Tên này, luôn chỉ cần nói một câu đã khiến người khác hết hồn. Không nhắc tới thì vẫn ổn, nhắc tới khiến Chúc Hạ Dương không tự chủ nghĩ đến cảnh tượng đêm hôm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền