Chương 422: Thoát khỏi nguy hiểm
"Con trai, hiện giờ cha con đã không còn gì đáng lo, con yên tâm quay về đi, để mẹ chăm sóc ông ấy là được rồi, đừng làm chậm trễ công việc."
Bách Vận nói với con trai.
"Không sao, mẹ yên tâm đi."
Lưu Du Ngôn cầm lấy tay mẹ mình đáp lời.
Bách Vận biết con trai bận rộn, cũng không muốn làm khó anh ta, dù sao mình và chồng mình đã sống qua nửa đời người rồi, con trai còn con đường riêng cần đi, bà ấy không muốn liên lụy con trai.
Nhưng mà bây giờ nếu con trai cũng đã nói vậy, Bách Vận cũng không tiếp tục khuyên bảo. Nói nhiều có khi lại có tác dụng ngược, khiến tâm trạng vốn ảo não của anh ta càng không tốt.
"Con về nghỉ ngơi đi, tối nay để mẹ chăm sóc ba con, sáng mai con hãy đến."
Bách Vận dặn dò.
"Vâng, mẹ cũng nghỉ ngơi một chút đi."
Lưu Du Ngôn đáp lời mẹ.
Nhìn con trai rời đi, Bách Vận cười cười, vừa ngồi xuống ghế thì Lưu Nhất Thiên bỗng nhiên co giật. Chuyện này Bách Vận thật sự không ngờ tới, còn đáng sợ hơn lần trước, càng khiến người ta cảm thấy khiếp sợ.
Bách Vận tận mắt nhìn thấy chồng mình tỉnh lại, mấy ngày nay đều bình thường, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy chứ?
Bách Vận thấy tình hình của chồng không đúng bèn vội vàng đứng lên kiểm tra, vừa nghiêng người chồng sang nhìn thẳng, bà ấy hoảng sợ ngẩn ra, vội vàng gọi bác sĩ.
Hai mắt Lưu Nhất Thiên đầy tơ máu, cả người căng cứng, hai tay túm lấy chăn có vẻ rất đau đớn.
"Sao có thể như vậy, ông trời ơi, cầu xin ông tha cho gia đình tôi đi mà."
Bách Vận khóc lớn quỳ rạp xuống đất.
"Mẹ, mẹ bình tĩnh chút, nhất định ba sẽ không sao."
Lưu Du Ngôn quỳ xuống bên cạnh ôm lấy bà.
Mới mấy ngày ngắn ngủi mà Bách Vận đã phải trải qua hai lần đau khổ như vậy, bà ấy đã không còn để ý đến bất cứ chuyện gì. Bà ấy chỉ biết hiện giờ người mà mình yêu đang nằm bên trong, không rõ sống chết, bà ấy không thể nào bình tĩnh được.
"Mẹ, mẹ bình tĩnh một chút, bác sĩ nhất định sẽ cứu được ba, nếu như mẹ cứ như vậy sẽ quấy rối bác sĩ."
Lưu Du Ngôn cố gắng an ủi mẹ.
"Sao có thể như vậy..."
Bách Vận ngồi đờ ra dưới đất, ngơ ngác nhìn ánh sáng đỏ trên cửa phòng cấp cứu.
Một lúc lâu sau vẫn chưa có tin gì, Bách Vận không khống chế được lý trí, tránh khỏi tay của Lưu Du Ngôn lao đến dùng hai tay gõ mạnh cửa.
"Mấy người mau trả Nhất Thiên lại cho tôi, trả lại cho tôi..."
Bách Vận gào khóc.
Bác sĩ nhanh chóng đến, mà Lưu Nhất Thiên cũng đã không còn phản ứng, bác sĩ và y tá vội vàng đưa ông ấy vào phòng cấp cứu.
Biết chuyện Lưu Du Ngôn cũng quay lại, đỡ lấy mẹ mình đứng bên ngoài phòng cấp cứu.
Bên trong phòng cấp cứu, bác sĩ và y tá đều đang rất rối, thấy điện tâm đồ ngày càng hạ, bác sĩ nhanh chóng sử dụng kích tim bằng điện nhưng mà lại không có tác dụng.
Mọi người ở đây đều biết thân phận và chuyện của Lưu Nhất Thiên, ông ấy đã vì người dân và mọi người làm rất nhiều chuyện, là một anh hùng mà người người kính trọng.
Là một bác sĩ, dù bệnh nhân là ai thì cũng phải cố hết sức để cứu chữa. Lại thấy người này đã cứu rất nhiều mạng người, tính mạng của ông ấy lại đang từ từ mất đi, tất cả mọi người trong phòng đều như ngừng thở, không dám thở mạnh tiếng nào.
Trong lúc điện tâm đồ đang dần trở thành một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền