ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nhật Ký Trấn Tà: Bà Xã Bắt Ma Của Quỷ Vương

Chương 436. Vì cô ấy, đáng giá

Chương 436: Vì cô ấy, đáng giá

Ông Trương nhìn Chúc Hạ Dương, mỉm cười vuốt râu của mình khi tiếng chuông gió hình quạ đen ở cửa vang lên dễ nghe lúc ông đẩy cửa bước vào.

"Ông lão, là ông sao?"

Chúc Hạ Dương cảm thấy vô cùng vui mừng. Từ lần giao chiến với Yêu Ma trước, cô vẫn chưa từng gặp lại ông. Lần trước đến tìm thì cửa phòng ông khóa kín. Ông lão này cả đời trông coi tiệm đồ cổ, gần như không rời khỏi nhà, lần này lại biến mất lâu như vậy khiến Chúc Hạ Dương thật sự lo lắng.

Bây giờ thấy ông lão vẫn minh mẫn đứng trước mặt mình, Chúc Hạ Dương mới thở phào nhẹ nhõm.

"Lão già này đến ăn chùa cơm đây. Đã lâu không gặp, sao cháu đã thành ra thế này rồi, khiến ông lão này bất ngờ đó."

Ông Trương cười hì hì đi đến trước quầy, tự nhiên ngồi xuống.

"Ông mới khiến cháu bất ngờ. Khoảng thời gian này ông đi đâu vậy?"

"Ha ha ha."

Ông Trương cẩn thận nhìn kỹ Chúc Hạ Dương, rồi cười sảng khoái.

Trong lúc Chúc Hạ Dương đang trò chuyện cùng ông Trương thì Bảo Bảo đang nhìn chằm chằm vào máy tính chiếu phim cổ trang trên quầy, thậm chí còn không mặc quần. Cặp mông trắng tròn của cậu bé ngồi trên vai Chúc Hạ Dương, áo dài che phủ bắp đùi, trông rất cám dỗ. Gương mặt mập mạp đáng yêu nhỏ nhắn, làn da non mềm khiến người ta muốn ôm vào lòng, dùng sức xoa xoa.

Bỗng nhiên Chúc Hạ Dương cảm thấy hình ảnh này có gì đó không đúng, nghĩ đến những hình ảnh khiến cô xấu hổ vào buổi tối, cô bèn kéo Bảo Bảo vào lòng, đưa tay che mắt cậu bé.

"Mẹ, sao vậy?"

Bảo Bảo hỏi với giọng em bé.

Chúc Hạ Dương âm thầm thở phào, may mà cô nhanh tay nhanh chân. Tuy Bảo Bảo là một người vạn năm, nhưng kiến thức vẫn còn hạn chế. Dù sao vạn năm trước, thằng bé cũng chỉ ở trong mặt dây chuyền. Mấy hình ảnh 18+ này nếu để con nít nhìn thấy sẽ không tốt chút nào.

Cảnh đã chuyển, Chúc Hạ Dương buông Bảo Bảo ra. Bảo Bảo ngạc nhiên nhìn cảnh quay, ngây thơ hỏi:

"Mẹ, sao cô gái này lại không chịu dọn phòng chứ, giống hệt như phòng mẹ, quần áo rớt hết xuống đất."

Chúc Hạ Dương suýt chút nữa đã phun máu.

Chuyện này sao có thể giống nhau được chứ!

Mình là lười dọn dẹp, còn người ta là kìm lòng không được mà.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Mạc Thần đeo tai nghe, lẳng lặng nhìn ra cửa sổ xe trên đường về Đảo Thành. Mỗi bài hát đều mang cảm giác bi thương, nhưng lại có chút ngọt ngào. Rõ ràng hai cảm giác mâu thuẫn, nhưng Mạc Thần có thể cảm nhận được. Sau đó, khóe miệng anh nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm, tắt nhạc và cất tai nghe.

Nếu như trước đây, anh nhất định sẽ quấn lấy Chúc Hạ Dương, nói không muốn về, muốn ở bên cạnh cô. Nhưng lần này, anh chỉ thản nhiên cười, thu dọn hành lý rồi lên xe. Anh muốn ở lại đây, ở bên cô, nhưng không muốn chen ngang vào hạnh phúc của Chúc Hạ Dương.

Dạ Minh yêu cô, cô cũng yêu Dạ Minh. Chỉ cần Chúc Hạ Dương hạnh phúc, anh sẽ nguyện âm thầm bảo vệ cô. Có Dạ Minh ở đây, Mạc Thần biết mình có thể yên tâm.

Đã sắp sang xuân, Lạc Minh và Hiểu Uyển đều đã về nhà mình. Mạc Thần cũng không còn bốc đồng như trước.

Trong khi đó, tại âm phủ, Dư Diễn quay lại bên cạnh Dạ Minh, nhìn ánh mắt hoảng hốt của anh, lo lắng nói: "Quỷ đế, người mà Diêm Vương nói chính là cô gái mà ngài giết sau khi Đế Phi và Yêu Ma đại chiến. Lúc đó cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip