Chương 437: Là một người chồng biết thương vợ
Chúc Hạ Dương không hiểu ông Trương lại bỗng bị làm sao, thấy ánh mắt ông ấy nhìn mình có vẻ kỳ lạ, Chúc Hạ Dương theo phản xạ đưa tay sờ mặt mình.
Không lẽ trên mặt mình dính thứ gì?
Mà ông Trương lại vuốt vuốt râu của mình, không hề hoang mang, lại còn nói với giọng điệu trêu ghẹo:
"Con nhóc này, mới hơn mười ngày không thấy mà cháu lại có vẻ càng giống phụ nữ hơn rồi, vậy hẳn là sống rất hạnh phúc nhỉ."
"..."
Chúc Hạ Dương nhất thời im lặng, tất nhiên là cô hiểu lời của ông Trương có ý gì, vậy nên gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, giọng nói cũng cà lăm.
"Ông... Ông đừng nói lung tung, có con nít ở đây."
Chuyện như vậy vốn đã ngại ngừng, bị một ông lão bằng tuổi ông mình trêu ghẹo càng khiến Chúc Hạ Dương muốn tìm một cái lỗ chui vào.
Mà ông Trương vẫn chưa cảm thấy có gì không ổn, ngay cả một ông lão của thế kỷ trước như ông cũng không thấy có vấn đề gì, mấy đứa nhóc ở thế kỷ mới này lại càng không cần xấu hổ. Hơn nữa trước giờ ông Trương vẫn luôn trêu chọc cả già trẻ lớn bé, đùa giỡn một chút cũng cảm thấy rất bình thường.
"Nhóc con, đừng hòng gạt ông, đây cũng không phải đứa bé gì."
Ông Trương nói xong xoay Bảo Bảo trong lòng Chúc Hạ Dương lại, đối mặt với mình.
"Thằng nhóc này biến mình thành dáng vẻ của con nít còn không phải muốn mê hoặc người khác, dễ dàng lợi dụng mấy cô gái như cháu sao?"
"Xì..."
Bất ngờ, một tiếng nước chảy bỗng nhiên vang lên khiến Chúc Hạ Dương và ông Trương đều hoảng hốt ngẩn ra.
Bảo Bảo một tay vén quần áo thật dài của mình lên, tay kia đỡ lấy em trai nhỉ, một dòng sông nhỏ trong suốt phun vào mặt ông Trương.
"Tên khỉ con này."
"Ha ha ha..."
Bảo Bảo nhân lúc ông Trương luống cuống tay chân thì chảy ra khỏi tay ông, đứng trên quầy cười ha ha, giậm chân đừng trên quầy.
Mà ông Trương đưa tay tức giận sờ nước trên mặt, giận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng mà so với việc đi qua đánh cho thằng nhóc một trận thì đi rửa mặt vẫn quan trọng hơn, rửa cho thật sạch.
Sau khi rửa mặt xong, ông Trương trở lại, vẫn còn bực mình.
"Ha ha ha... mẹ ơi."
Bảo Bảo đang cười rất vui lại bị Chúc Hạ Dương nhéo một cái:
"Sao con lại làm như vậy chứ, như vậy rất không lễ phép, phải xin lỗi ông Trương."
"Ai bảo ông ấy chê cười con... Được rồi, Bảo Bảo nhất định sẽ nói xin lỗi ông ấy."
Tuy là vẻ mặt Bảo Bảo không muốn, nhưng mà thấy Chúc Hạ Dương nhìn chằm chằm vào đôi mắt hí của mình, vội vàng mềm mỏng.
"Lần sau không được hỗn như vậy."
Chúc Hạ Dương dừng sức xoa xoa đầu Bảo Bảo. Cơ thể của thằng bé không lớn lên nhưng mà tóc lại mọc rất dài, đầu tóc dài dày này là dáng vẻ một đứa bé một tuổi nên có.
"Biết rồi mẹ."
Bảo Bảo chu chu cái miệng nhỏ nhắn dính chút nước bọt nhìn rất sáng.
Thấy ông Trương đi từ phòng vệ sinh ra, Bảo Bảo nhìn Chúc Hạ Dương, sau khi nhìn thấy ánh mắt của Chúc Hạ Dương thì bèn nhào đến chỗ ông Trương, ôm bắp đùi của ông Trương khóc huhu.
Chúc Hạ Dương không thể không bội phục, thằng nhóc này không hề ngốc, vẫn rất tâm cơ.
"Hu hu... Ông Trương, là lỗi của Bảo Bảo, Bảo Bảo vừa mới bị mẹ mà Bảo Bảo yêu nhất đánh cho một trận, nếu như ông không tha thứ cho Bảo Bảo thì mẹ sẽ không cần cháu nữa, hu hu hu..."
Ông Trương nhìn thoáng qua Chúc Hạ Dương, lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền