ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 443: Đã đủ thỏa mãn

Lúc Mạc Thần đến Tương Trấn, từ xa đã thấy Chúc Hạ Dương và Dạ Minh. Khi thấy Dạ Minh, lòng anh ta có hơi chua xót, thầm nghĩ nếu như mình và Tiểu Hạ Dương ở bên nhau, nắm tay cô cùng về nhà như vậy thì sẽ là hình ảnh thế nào. Tuy là vậy, thâm tâm Mạc Thần vẫn cảm thấy vui, không quan tâm điều gì khác, nhìn thấy Chúc Hạ Dương là tâm nguyện lớn nhất của anh ta lúc này.

Bước chân của anh ta càng lúc càng nhanh, không thể nào ngừng lại, anh ta cũng không khống chế được cơ thể của mình, không khống chế được trái tim của mình. Anh ta bước nhanh đến, há miệng thở dốc, từng làn hơi trắng bay ra từ miệng anh. Cảnh tượng này khiến Mạc Thần cảm thấy mình thực sự rất vô tích sự, một người đàn ông mà lúc này mắt đã ươn ướt.

Anh ta sợ, sợ Chúc Hạ Dương cứ như vậy mãi mãi rời xa anh ta, xa lánh anh ta. Nếu là vậy, ngày hôm đó anh ta không nên nói ra những lời đó, để lộ tấm lòng của mình. Mạc Thần cảm giác trên đời này đã không còn cần gì nữa, có thể buông tay tất cả mọi thứ, có thể hờ hững với tất cả, nhưng chỉ không thể rời xa Chúc Hạ Dương. Chỉ không thể nào trở nên xa lạ với Chúc Hạ Dương, không thể nào buông bỏ cô. Dù chỉ mãi mãi dùng thân phận một người bạn bình thường nhìn cô cũng đã đủ rồi. Đã đủ mãn nguyện. Anh ta biết, Tiểu Hạ Dương của anh ta dù thế nào cũng không vứt bỏ mình.

Mạc Thần khóc như một đứa trẻ vậy, cũng không hề kiêng kỵ Dạ Minh, có Dạ Minh ở đây nhưng vẫn lao về phía Chúc Hạ Dương. Sức mạnh to lớn gỡ đôi tay đang nắm của Chúc Hạ Dương và Dạ Minh ra, khiến hai người trực tiếp cách xa nhau một mét, ôm chầm lấy cô. Một người đàn ông lại ôm lấy một cô gái khóc như một đứa trẻ, nước mắt nước mũi tèm lem dụi vào người Chúc Hạ Dương. Ánh đèn đường màu đỏ bao trùm lên họ, tuy mặt Dạ Minh đen lại nhưng mà cũng không ngăn cản, mà chỉ đứng lẳng lặng ở bên cạnh nhìn. Anh tin tưởng Chúc Hạ Dương, cũng tin Mạc Thần.

Nếu tình cảm Mạc Thần dành cho Chúc Hạ Dương là thật, thật lòng tốt với Chúc Hạ Dương, vậy thì anh ta nhất định cũng sẽ để ý đến cảm nhận của Chúc Hạ Dương, chỉ cần cô muốn, là lựa chọn của cô thì Mạc Thần nhất định sẽ không phá hoại, không gây chia rẽ. Giống như mình ở vạn năm trước. Vạn năm trước, tuy anh yêu A Cửu, yêu thắm thiết, nhưng khi thấy nàng bị giết hại lại không thể nhúng tay. Anh chỉ có thể cố nén đau đớn trong lòng, nhìn cô gái mình yêu từ từ chết đi. Số mệnh của nàng đã hết, cả đời này của nàng chỉ có thể như vậy.

Mà chuyện này có khi cũng không phải chuyện xấu, có khi lại là được giải thoát thì sao? Đời này nàng đã phải chịu rất nhiều chuyện đau khổ, rất nhiều chuyện khắc nghiệt, sau khi giải thoát nói không chừng đời sau sẽ càng ung dung hơn. Sau đó Dạ Minh thường xuyên nhớ đến A Cửu, thường xuyên tự trách sao mình lại khoanh tay đứng nhìn. Nếu lúc đó mình dù làm trái thiên đạo cũng cứu nàng trở về, dù có làm trái luật lục giới cũng ngăn cản tất cả chông gai bên cạnh nàng, chúc phúc cho nàng và người đàn ông kia, chỉ cần nàng hạnh phúc, không màng gì cả. Như vậy có phải là tốt hơn không, chỉ cần mình thi thoảng lại có thể liếc nhìn nàng, nhìn thấy nàng hạnh phúc là được rồi.

Nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip