Chương 444: Ta thích dã tâm của cô
Mà trên đường ba người nhóm Chúc Hạ Dương đi về, tất cả mọi người nhìn thấy mái tóc bạc trắng và đôi mắt màu trắng của Chúc Hạ Dương thì đều có vẻ mặt hoảng sợ, đứng từ xa nhìn Chúc Hạ Dương.
Chúc Hạ Dương không để ý đến những người này mà kéo Dạ Minh và Mạc Thần đi về phía nhà mình.
Ở cửa, Chúc Hạ Dương đang định mở cửa thì bị một thím nhà bên cạnh gọi lại.
Rõ ràng trong ánh mắt của thím hàng xóm vẫn hơi sợ sệt nhưng mà vẫn nơm nớp lo sợ đi về phía trước.
"Này... chuyện này, Tiểu Dương đúng không?"
Thím ta biết cô gái trước mắt này chính là Chúc Hạ Dương đã rời khỏi Tương Trấn ba năm trước, nhưng mà nhìn cô khác lúc trước như vậy nên vẫn hỏi thử.
Từ nhỏ Chúc Hạ Dương đã bị xa lánh, không ai muốn đến gần cô, ngay cả những đứa trẻ xung quanh cũng bị cha mẹ cấm không được chơi với Chúc Hạ Dương. Đứa con nhà thím này khi còn bé còn dẫn đầu một đám con nít bắt nạt cô.
Thấy Chúc Hạ Dương gật đầu, bà thím hắng giọng một cái, nhìn đôi mắt màu trắng kia của Chúc Hạ Dương, trong lòng bà ta cảm thấy sợ hãi.
Khi còn nhỏ họ đã thấy rất nhiều chuyện liên quan đến Chúc Hạ Dương, tuy là ở Tương Trấn thì chuyện ma quỷ không phải là chuyện kỳ lạ gì, nhưng mà có thể nhìn thấy quỷ, hơn nữa lúc sinh ra còn trêu chọc nhiều quỷ tà như vậy, còn có một đôi mắt như người chết, chuyện này đúng là lần đầu tiên.
Ở Tương Trấn ai cũng đều kiêng kỵ mấy chuyện này, vì vậy vẫn luôn mời một số thuật sĩ như Lâm Tam Cô đến để thanh tẩy trừ tà, mà họ cảm thấy Chúc Hạ Dương chính là thứ dẫn quỷ tà đến, là sự tồn tại không may mắn.
"Thím Minh, có chuyện gì không?"
Thím Minh không ngờ Chúc Hạ Dương còn nhớ được mình, hơn nữa còn bỏ qua hiềm khích trước kia gọi mình một tiếng thím.
Trước đó chồng của bà ta bị quỷ vật hại chết nên bà ta ghét nhất là mấy thứ quỷ tà này, số lần mời đạo sĩ cũng đạt tối đa. Mọt lần nọ nhìn thấy con trai mình chơi cùng Chúc Hạ Dương thì không nói gì đã đánh cho một trận.
Từ đó về sau lúc nào bà ta cũng nhắc con trai mình không nên chơi chung với Chúc Hạ Dương, từ từ tất cả những đứa trẻ đều đồng lòng tẩy chay Chúc Hạ Dương, cùng bắt nạt cô.
Thấy cô gái này từ nhỏ đã chịu nhiều khổ cực, cũng không hề gây ảnh hưởng không tốt gì đến người khác, hơn nữa lần này mọi người đều biết chuyện của Chúc Hạ Dương, quan điểm về cô gái này cũng đã thay đổi.
Nhưng mà suy nghĩ đã đó ăn sâu vào lòng mọi người hai mươi năm qua, muốn bỏ đi cũng không dễ gì.
"Tiểu Dương à, mấy năm không gặp, ngày càng xinh đẹp hơn rồi. Tóc của cháu..."
Thấy Chúc Hạ Dương không trả lời, thím Minh hơi xấu hổ cười cười, sau đó nói thêm:
"Chuyện này... Mấy hôm trước có người đến tìm cháu và Tam Cô."
"Là ai?" Chúc Hạ Dương hỏi.
Chúc Hạ Dương không thể nghĩ ra ai có thể đến đây tìm mình và bà nội, những người thân thiết với mình và bà nội cũng không có mấy ai.
Thím Minh có vẻ hơi khó xử, suy nghĩ một chút rồi cũng nói:
"Chuyện này thím cũng không dám chắc có đúng không, không muốn cho cháu hy vọng. Thím nghe nói hình như họ cũng không đi ngay, nói không chừng hôm sau sẽ quay lại, mọi người sẽ gặp được nhau."
"Được, cảm ơn thím Minh."
Chúc Hạ Dương lạnh nhạt nói xong xoay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền