ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 450: Không có cha mẹ

Vừa đi đến đầu hẻm vào nhà, Chúc Hạ Dương đã gặp ba người đi ra, một người trong đó được một người phụ nữ dìu. Chính là ba người nhà Chúc Minh Hưởng. Mà Chúc Đạt Sướng có vẻ nhìn thấu thắc mắc của Chúc Hạ Dương, bèn vội nói:

"Sao chị cũng ở đây, thật là trùng hợp..."

Bỗng nhiên cậu ta có vẻ nghĩ đến điều gì đó, vội vàng quay đầu nhìn cha mẹ mình.

Lúc này thím Minh cũng đúng lúc đi ra, bước tới phía trước.

"Ôi, Tiểu Dương cháu làm sao vậy, sao người toàn là máu thế?"

Sau đó nhìn ba người nhà họ Chúc:

"Là ba người này tìm cháu, đã đến nhiều lần, xem thử có biết ai không?"

Chúc Hạ Dương không phản ứng kịp nhưng mà trong lòng có dự cảm xấu. Trước đó Chúc Đạt Sướng nói là về quê, vậy thì đây là quê cũ của họ sao? Hơn nữa còn luôn đến tìm mình và bà nội, lẽ nào...

Không thể nào! Tuy đều cùng họ Chúc nhưng mà họ không thể nào là người nhà của mình. Dù thế nào Chúc Hạ Dương cũng không muốn tin, đầu cô cảm thấy ong ong. Cô biết Chúc Minh Hưởng ghét mình đến mức nào, sao họ có thể là người thân mà hai mươi năm nay mình chưa từng gặp mặt lần nào chứ? Hơn nữa mình luôn nghĩ rằng mình do bà nội nhặt về, làm gì có cha mẹ.

"Chị, sao chị lại ở đây?"

Chúc Đạt Sướng vui vẻ tránh khỏi tay mẹ, sau đó vịn tường đi về phía Chúc Hạ Dương. Nhìn thấy trên người Chúc Hạ Dương đầy máu, Chúc Đạt Sướng rất lo lắng hỏi:

"Sao trên người chị toàn là máu vậy?"

Chúc Hạ Dương cũng không trả lời, mà Chúc Minh Hưởng và vợ có vẻ như nghĩ đến điều gì đó, hai người liếc mắt nhìn nhau, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc và khó hiểu.

"Chuyện này không thể nào..."

Chúc Minh Hưởng liên tục lắc đầu.

Mà Chúc Minh Hưởng cũng có vẻ không muốn tin, tiến lên kéo Chúc Đạt Sướng muốn đi, mà Chúc Đạt Sướng lại cố chấp đứng yên tại chỗ không muốn đi.

"Chị, lẽ nào chị chính là..."

Chúc Đạt Sướng biết lần này cha mẹ mình đến đây để làm gì, họ nói rằng mình còn có một chị gái, tuy rằng cậu ta không biết chuyện trước đây nhưng mà vẫn biết những chuyện gần đây. Mình và Chúc Hạ Dương đều họ Chúc, hơn nữa đều ở Đảo Thành, mà bây giờ Chúc Hạ Dương cũng ở căn nhà nhỏ kia như chị mình, mấy chuyện này mà nói là trùng hợp thì không ai tin.

Đúng lúc này, Dạ Minh đưa tay ngăn cản sức mạnh đó nhưng lại không hề có tác dụng, luồng sức mạnh đó ngăn không cho anh đi về phía trước. Sức mạnh này hẳn là sức mạnh tinh lọc trong cơ thể cô, mà Dạ Minh là quỷ vương của âm giới nên âm khí trên người rất nặng, nếu không phải bản thân có tu vi cao thì nói không chừng đã bị sức mạnh này làm cho biến mất.

"Hạ Dương."

Dạ Minh khó khăn đi từng bước một về phía trước, anh cuối cùng cũng đến được bên cạnh Chúc Hạ Dương, ôm cô vào lòng mình.

Xung quanh chỉ là một màu trắng xóa, có vẻ như thế giới chính là một tờ giấy trắng, sau đó chỉ thấy Dạ Minh ôm thật chặt Chúc Hạ Dương vào lòng. Tà khí của Vực Thanh không hề dễ dàng tiêu tán như vậy, nhưng lúc này trên người Chúc Hạ Dương lại không hề có chút tà khí nào, tuy nhiên cô lại hết sức yếu ớt, một giây sai, thân thể và cả sức mạnh kia đều cùng ngã vào lòng Dạ Minh.

Bàn tay vô lực của cô cũng không đưa nổi lên ngực, chỉ cầm lấy áo anh. Quần áo của Chúc Hạ Dương

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip