Chương 451: Hai mươi năm trước
Chúc Minh Hưởng lớn lên ở Tương Trấn. Ông ta không thích nơi này, cũng không thích tất cả những thứ ở đây, gồm cả truyền thống và những thói quen u linh ác quỷ này. Ông ta cảm thấy những chuyện này đều là bất hạnh, đều sẽ khiến người ta gặp xui xẻo.
Mà công việc của mẹ mình, Lâm Tam Cô, tuy là chém chết vô số quỷ tà nhưng mà cuối cùng vẫn tạo ra nghiệp chướng cần phải trả. Cha mình chết, Chúc Minh Hưởng vẫn luôn đổ tại Lâm Tam Cô nghiệp chướng quá nhiều nên mới khiến cha mình bị trả thù. Nên ông ta vẫn luôn đối xử không mấy tốt với Lâm Tam Cô.
Hơn nữa, sau khi Chúc Hạ Dương sinh ra với đôi mắt đáng sợ màu trắng, xung quanh càng ngày càng có nhiều âm tà quỷ vật khiến Chúc Minh Hưởng phát điên. Ông ta không thể tiếp tục ở đây được nữa. Nơi này đối với ông ta mà nói thật sự như là địa ngục, như là một sự trừng phạt. Ông ta không chịu nổi, cảm giác như nếu mình tiếp tục ở lại nơi này thì mình sẽ biến thành ma quỷ.
Vậy nên, khi Chúc Hạ Dương mới chỉ khoảng mười ngày tuổi, ông ta quyết định dẫn vợ mình đi, để lại cho hai bà cháu một chút tiền sau đó đi đến nơi khác.
Hai mươi năm sau...
Chúc Hạ Dương cũng không ngờ rằng người đàn ông không hề nói lý kia lại là cha của mình. Tuy điều này vẫn chưa được xác nhận nhưng mà có vẻ là không thể sai được. Nhưng mà ông ta không ngờ rằng cô vậy mà lại là con gái mình. Ông ta biết mình làm sai, nhưng mà ông ta thực sự không biết đối mặt với chuyện này thế nào, đối mặt với Chúc Hạ Dương thế nào. Ông ta không biết hai bà cháu họ sống hai mươi năm này thế nào, dù trong lòng có hơi áy náy nhưng mà ông ta vẫn không thể nào chấp nhận chuyện Chúc Hạ Dương là con gái mình.
Trên đời này Chúc Minh Hưởng ghét nhất là thuật sĩ, dù ông ta biết Chúc Hạ Dương cứu con trai mình nhưng mà vẫn rất ghét cô, không thích người này.
Cùng lúc ấy, Chúc Hạ Dương ghé vào lòng Dạ Minh, nước mắt không tự chủ chảy ra. Mình vẫn luôn sống cùng với bà nội, khi còn bé dù có trải qua đau khổ cũng hiểu được thế nào là hạnh phúc. Khi còn nhỏ chắc chắn cũng cảm thấy tôn kính cha mẹ chưa từng gặp của mình, nhưng mà trước giờ Chúc Hạ Dương chưa bao giờ nghe bà nội nhắc đến. Cô không ngờ là Chúc Minh Hưởng vậy mà lại là cha của mình, điều này khiến cô có làm sao cũng không thể chấp nhận được.
"Yên tâm, chỉ cần là chuyện em không muốn, anh chắc chắn sẽ không để nó xảy ra."
Dạ Minh thề.
Mà lòng Chúc Hạ Dương vốn đã cô đơn, lại nghĩ đến ban nãy Dạ Minh đột nhiên biến mất, lòng cô bỗng cảm thấy khó chịu.
"Ban nãy anh đi đâu vậy?"
Chúc Hạ Dương nhàn nhạt hỏi.
"Anh vừa đi gặp một người."
"Ai?"
"..."
Dạ Minh chần chừ một lát, Chúc Hạ Dương lại trả lời:
"Không sao, em chỉ tiện hỏi vậy thôi. Anh lại để em dùng máu của anh rồi."
"Không sao, máu của anh đã có tác dụng này, vậy anh cam tâm trả giá vì em."
Dạ Minh nói.
Nghe vậy Chúc Hạ Dương nghĩ đến chuyện mình đã đồng ý với Thị Huyết đế, ngẩng đầu nhìn Dạ Minh. Nếu thật sự như Thị Huyết đế nói, hắn thật sự cần máu của Dạ Minh để cứu người mình yêu, mà chuyện này với Dạ Minh mà nói cũng không phải chuyện khó. Nhưng nếu Dạ Minh không muốn thì mình cũng sẽ không vì người khác mà ép anh.
Nợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền