ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 453: Mạc Thần đi rồi

Lúc này cha mẹ suốt ngày cãi vã cũng khiến Mạc Thần phiền não, đã không còn nơi nào khiến anh ta cảm nhận được hơi ấm. Cuộc sống hiện tại khiến lòng anh ta không thể bình tĩnh, tất cả mọi thứ dường như muốn đẩy anh ta xuống vực sâu, khiến anh ta đau đến không thở nổi.

Chúc Hạ Dương thành vợ của người khác, giấc mơ bảo vệ cô từ trước đến nay của anh cứ vậy xa vời.

"Mình chỉ có thể đi, dù đau đớn thế nào mình cũng muốn thay đổi hoàn cảnh sống, bắt đầu cuộc sống mới của chính mình."

Mạc Thần tự nhủ. Vậy chi bằng mình hãy đi thật xa.

May là bên cạnh còn có Mập Mạp đi cùng, ở thành phố xa lạ cũng có thể có được một người bạn.

Mập Mạp rất lo lắng nhìn Mạc Thần, trước giờ Mập Mạp chưa bao giờ thấy Mạc Thần như vậy, dáng vẻ mất hồn mất vía này của Mạc Thần khiến anh ta rất lo lắng. Vẻ này của Mạc Thần có thể thực tập tốt được sao?

"Cậu thật sự có thể không ở cạnh cô ấy sao, cậu có thể khống chế được bản thân không?"

Mập Mạp hỏi.

Mạc Thần nói xong quay đầu nhìn Mập Mạp:

"Cảm ơn cậu người anh em, cảm ơn cậu đã đi cùng mình."

"Nói lời khách sáo gì vậy chứ, tình cảm ba năm của hai chúng ta, đã là anh em thì tất nhiên là cùng xông pha khói lửa rồi, nếu như Khỉ Gầy và Hổ Vằn còn sống thì bây giờ chúng ta đã có bốn người ngồi trên xe."

Mập Mạp đáp.

Trước đây bốn người đã hẹn nhau sau khi tốt nghiệp sẽ cùng nhau thực tập cùng cố gắng làm việc, nhưng mà bây giờ người đi nhà trống.

Mạc Thần khẽ thở dài, đưa tay vỗ vỗ vai Mập Mạp, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi đã làm hết những thứ mình thích, nói không chừng sẽ chủ động quay về.

***

Cùng lúc ấy, buổi tối Chúc Hạ Dương nằm yên trong vòng tay của Dạ Minh. Trên bầu trời đêm, ánh trăng sáng có vẻ vô cùng đìu hiu, ánh sáng lạnh chiếu rọi vùng đất yên tĩnh khiến người ta cảm thấy vô cùng hiu quạnh.

Dạ Minh từ từ mở hai mắt ra, nhìn thoáng qua Chúc Hạ Dương sau đó từ từ rút cánh tay của mình dưới cổ của Chúc Hạ Dương ra, ngồi một bên ngửa tay ra.

Chỉ thấy một ánh sáng đỏ lóe lên trên tay anh, một sợ dây màu đỏ hiện ra, sau đó Dạ Minh cầm sợi dây lên, kéo cổ tay mảnh khảnh của Chúc Hạ Dương lại, sau đó đeo vào cổ tay cho cô.

Một giây sau chỉ thấy sợi dây lóe lên ánh sáng màu đỏ, sau đó biến mất ở trên cổ tay Chúc Hạ Dương.

Dạ Minh nắm lấy tay Chúc Hạ Dương một lúc lâu, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào thỏa mãn.

Dưới ánh trăng bàng bạc ngoài cửa sổ, một con dơi bay qua, tiếng vỗ cánh rất rõ ràng cứ như là đang bay ở bên tai.

Dạ Minh xoa xoa hai hàng lông mày, sau đó nhẹ nhàng đứng dậy rời đi.

Sau khi Dạ Minh rời đi, Chúc Hạ Dương cử động người sau đó ngủ tiếp. Bên cửa sổ, dưới ánh trăng sáng ngời, hoa vãn sinh trong suốt đang không ngừng phát ra ánh sáng.

Những đốm sáng nhỏ dần dần tỏa ra xung quanh.

Sau đó chỉ thấy những đốm sáng nhỏ như những hạt bụi từ từ bay về phía Chúc Hạ Dương, bám vào người Chúc Hạ Dương.

Trong giấc mơ, Chúc Hạ Dương cảm giác cả người mình như là bị thứ gì đó nhấc lên vậy, trở nên vô cùng mềm mại, nhưng làm thế nào cũng không thể mở mắt được.

Thân thể của Chúc Hạ Dương vẫn nằm trên giường nhưng linh hồn lại bay lên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip