Chương 454: Vùng đất thần bí
Chúc Hạ Dương không biết đã qua bao lâu, nhìn cảnh tượng trắng bệch u ám trước mắt, cô không biết là sự u ám trước bình minh hay là sự u ám của đêm tối. Nói không chừng trời đã sắp sáng rồi.
Đây là một vùng đất hoang mênh mông vô bờ, dưới chân như là ao đầm vậy, cứ như lúc nào cũng có thể khiến người ta rơi xuống. Không biết đã bị bỏ hoang bao lâu, nhưng mà nơi này cũng không hề có cỏ dại, tất cả đều là những dây leo khô cằn, ngay cả mỗi một chiếc lá cũng còn nguyên vẹn. Bước chân của cô hết sức thong thả, vừa đi về phía trước vừa nhìn cảnh vật xung quanh.
Chúc Hạ Dương thấy tất cả những điều trước mắt đều rất xa lạ, mà hoa vãng sinh ngày càng kích động bay tới bay lui xung quanh Chúc Hạ Dương, cuối cùng nhào vào lòng Chúc Hạ Dương. Trừ lần trước bám theo mình cần máu ra thì nó chưa từng bám người như vậy. Hoa vãng sinh vẫn luôn phát ra tiếng rầm rì có vẻ rất khó chịu. Chúc Hạ Dương không biết nó muốn nói gì, nhưng có vẻ nó rất quen thuộc với nơi này.
Xem ra nơi đây có thể là nơi sống trước đây của hoa vãng sinh, những thực vật khô héo kia chính là đồng loại của nó. Nơi cuối cùng có rất nhiều căn nhà gỗ nhưng mà đều đã cũ nát tồi tàn, rất nhiều căn đã sụp đổ thành những đống đổ gỗ đổ nát.
Một giây sau, thân thể hoa vãng sinh cứng đờ, ánh mắt nhìn ra sau Chúc Hạ Dương, sau đó thoát ra khỏi lòng Chúc Hạ Dương, bay đến chỗ cách đó không xa. Chúc Hạ Dương đang ngạc nhiên với phản ứng của nó thì đã thấy trong miệng của hoa vãng sinh ngậm một cánh hoa màu trắng, cánh hoa rất sáng, nhưng mà ban nãy bị che đi nên Chúc Hạ Dương cũng không để ý đến.
Hoa vãng sinh nhặt cánh hoa từ đống đổ nát ra, đặt vào tay Chúc Hạ Dương. Rất hiển nhiên cánh hoa này không phải rơi từ người nó ra, cánh hoa này rất sáng, cứ như là mặt trăng nhỏ, soi sáng xung quanh. Một vùng hoa vãng sinh đều khô héo, tại sao mỗi cánh hoa này lại có thể nguyên vẹn không bị sao tồn tại lâu như vậy chứ?
Chúc Hạ Dương rất khó hiểu, mà hoa vãng sinh cứ như phát điên vậy, cắn lấy áo Chúc Hạ Dương kéo về phía trước. Cô nhanh chóng cất cánh hoa, đi theo hoa vãng sinh.
Rất nhanh hoa vãng sinh đã đưa Chúc Hạ Dương đi qua một khu rừng rậm hoang vu, tất cả những thực vật ở đây đều rất kỳ lạ, là thứ mà trước đây Chúc Hạ Dương chưa từng thấy. Nhưng tất cả đều đã khô héo. Càng đi theo hoa vãng sinh vào bên trong, cảnh tượng trước mắt càng khiến Chúc Hạ Dương khó có thể tin được. Ở một nơi hoang vu như vậy, tất cả mọi thứ trước mắt ngày càng thay đổi, lá cây ngày càng đỏ đậm hơn.
Chúc Hạ Dương không kịp nhìn rõ, chỉ có thể đi theo sau hoa vãng sinh xuyên qua rừng cây màu đỏ, khoảnh khắc đi xuyên qua rừng cây lá rậm rạp kia, trước mắt như sáng sủa hẳn lên. Cảnh đẹp nơi đây hoàn toàn khác khiến Chúc Hạ Dương không thể tin được.
Thác nước màu đỏ dựng ngược trên vách đá không quá cao chảy xuống tạo thành một dòng sông chảy đến xa xăm. Nhìn có vẻ rất xa nhưng mà lại có cảm giác như là rất gần. Nước màu đỏ trong suốt thấy đáy, trong nước còn có lưa thưa một số lùm cây màu đỏ khá dài rất xinh đẹp.
Hoa vãng sinh kéo Chúc Hạ Dương đi đến trước bờ nước nhưng vẫn không thả ra, thậm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền