ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nông Gia Nghèo Đinh Đương, Khoa Cử Phải Tự Cường

Chương 53. Theo ta thì làm được gì?

Chương 53: Theo ta thì làm được gì?

Sau khi chữa khỏi bệnh cho mẫu thân của Tỏa Đầu và Phủ Đầu, bọn hắn liền biến mất.

Khi Triệu Hành và Tề Hiển kéo Vương Học Châu đi thăm bọn hắn, thì căn nhà tranh tồi tàn kia đã hoang phế từ lâu.

Hai người lúc đó có chút tức giận mắng bọn hắn là đồ vong ân bội nghĩa, rõ ràng lúc trước khi lấy một lượng bạc của Vương Học Châu còn vỗ ngực bảo đảm sẽ trả, kết quả người vừa khỏe thì cả hai đã không thấy bóng dáng đâu, đến một tiếng cảm ơn cũng không có.

Vương Học Châu ngược lại không để ý lắm, vốn dĩ cũng không trông mong bọn hắn trả.

Chỉ là không thể ngờ được, bây giờ lại gặp mặt trong hoàn cảnh thế này.

Đợi cả nhóm người mặt mày lấm lem đến được Hoài Khánh phủ thì đã là hai ngày sau.

Nhìn tường thành cao ngất bên ngoài và dòng người đi lại không ngớt ở cổng thành, mấy người Trịnh Quang Viễn đều nghển cổ nhìn.

Hạ Thiên Lý có chút phấn khích chỉ vào đám binh lính canh gác từ trong thành đi ra, nói:

"Các ngươi mau nhìn kìa! Không hổ là phủ thành, trên đường có nhiều binh lính canh gác quá!"

Người của đoàn buôn nhìn thấy bọn họ, vội vàng đánh xe ngựa nép vào một bên nhường đường.

Chu phu tử thấy vậy thì nhíu chặt mày.

Phủ Đầu thấy hắn nhận ra mình, cũng thả lỏng, chỉ vào cửa sổ, tự mình trèo lên trước rồi nhảy ra khỏi phòng.

Vương Học Châu liếc nhìn những người khác đang ngủ say trong phòng, lặng lẽ đi theo ra ngoài.

Hai người trước sau đi đến một nơi không người, Vương Học Châu mới mở miệng:

"Phủ Đầu, sao ngươi lại ở đây? Ca ca ngươi đâu? Sau này các ngươi chuyển đến đâu?"

"Ta không ngờ có thể gặp lại ngươi ở đây, đôi khi duyên phận thật là kỳ diệu."

Vương Học Châu im lặng nhìn hắn:

"Sao ngươi biết chúng ta dừng chân ở đây?"

Phủ Đầu quay người lại, chỉ vào rừng cây một bên:

"Tiểu Hôi ngửi được mùi của các ngươi, dẫn ta tới."

Vương Học Châu có chút bất ngờ nhìn hắn:

"Ngươi nói chẳng lẽ là mấy con sói kia?"

"Đương nhiên, Tiểu Hôi là sói đầu đàn đó!"

Nói xong hắn dừng lại một chút,

"Thật ra ta cảm thấy ở cùng động vật, còn khiến ta an tâm hơn là ở cùng với người."

Vương Học Châu cũng phần nào đồng ý với lời này, nhưng tiền đề là thứ hắn đối mặt không phải là sói.

"Sao ngươi lại gia nhập đám sơn tặc kia?"

Phủ Đầu dẫn theo ca ca chạy trốn khắp nơi, những gian truân vất vả trong đó không cần kể chi tiết Vương Học Châu cũng đoán được.

Hắn chậm rãi kể lại chuyện năm xưa.

Ban đầu bệnh của mẫu thân hắn uống mấy thang thuốc thì dần dần khỏi hẳn, hắn và ca ca đều rất vui vẻ, ảo tưởng rằng cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn, bọn hắn cũng có thể sớm kiếm tiền trả nợ.

Hai người dù sao cũng còn nhỏ tuổi, không nhìn ra được nỗi lo lắng của mẫu thân.

Một quả phụ dẫn theo hai đứa con, không đất không nhà trong nhà lại không có đàn ông thì sao có thể sống tốt được?

Ba người ở nhà cậu được năm ngày thì nhà cậu bắt đầu khó chịu, suốt ngày chì chiết, đay nghiến.

Chưa đầy nửa tháng, cậu đã đem ba mẹ con bọn hắn bán cho một gã góa bụa với giá năm lượng bạc.

Gã góa đó làm nghề khuân vác nặng nhọc, về nhà chỉ có một thú vui là đánh người.

Ba người chịu đựng trong tay gã đúng một tháng thì mẫu thân hắn bị hành hạ đến chết.

Tỏa Đầu lại một lần nữa mất kiểm soát, thừa lúc gã ngủ say, cầm dao chém

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip