ItruyenChu Logo

iTruyenChu

“Thì ra là vậy.” Bác Đường nói: “Là nhà họ Khuông ở đầu làng phía đông, là ông cụ nhà họ Khuông, Khuông Hưng Nghiêu. Năm nay 85 tuổi, cũng coi như là hỷ tang.”

Người ta thường nói sống đến 70 xưa nay hiếm, tuy ngày nay y tế thực phẩm đều tốt hơn trước, tuổi thọ con người tăng lên, nhưng 85 cũng không dễ dàng, coi như là hỷ tang.

Hỷ tang — nghe thôi đã không còn cảm giác quá đau buồn nữa.

Người trong làng ít, đều có quan hệ họ hàng, đều quen biết. Nhà bác đương nhiên cũng đã đến viếng.

Ăn cơm xong, lại trò chuyện một lúc, An Noãn liền xin phép rời đi.

“Bác, cháu đi trước đây, còn phải đi thăm mấy người hàng xóm cũ.” An Noãn nói: “Còn có những người bạn cũ của ông cụ Trạch trước đây, dịp này cũng phải đến thăm một chút.”

“Được, đi đi.” Bác Đường nói: “Các cháu khó có dịp về, lần sau còn chưa biết khi nào. Đã đến rồi thì ở lại mấy ngày. Đi một vòng rồi về đây với bác. Tối qua vội vàng chưa uống đủ, tối nay bác phải uống với Tiểu Sở mấy ly.”

Sở Tuấn tuy cười rất sảng khoái nhưng mặt có chút xanh.

Bác Đường uống giỏi quá, thật không đối phó nổi, uống đến đau cả đầu.

An Noãn mỉm cười nhìn anh một cái.

Yên tâm đi, tối nay không để anh uống với bác nữa đâu.

Cô dự định buổi sáng đi thăm hàng xóm, ăn trưa xong sẽ về.

Đường về còn mất mấy tiếng, tối nay về huyện.

Nơi này đừng nói Sở Tuấn không quen, cô cũng không quen lắm, cũng không muốn ép mình.

Nhưng không vội, đợi đến trưa rồi nói có việc gấp cũng không muộn.

Ra khỏi nhà cậu, hai người đi thăm hàng xóm.

Đi một đoạn thì đến đầu làng.

Đầu làng có tiếng khóc.

An Noãn nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Là nhà có tang, tuy là hỷ tang nhưng người nhà vẫn đau lòng.”

“Chắc chắn rồi.” Sở Tuấn nói: “Nhà ai mà có người mất chẳng buồn, chỉ là ai rồi cũng phải trải qua ngày này thôi, không tránh được.”

Lúc nói mấy câu đó, Sở Tuấn có lẽ đang nghĩ tới ông nội, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn.

An Noãn cũng thở dài.

Sở Tuấn còn có một gia đình để nhớ, có ông nội, bố mẹ, anh trai, vui vẻ hòa thuận.

Cô thì ngay cả một niềm nhớ cũng không có.

Dù trong làng này dường như có rất nhiều họ hàng của cô nhưng thực tế ở thời đại này cô thật sự là người đơn độc, một thân một mình.

Nước hoa Bodymist

Sở Tuấn nghe tiếng khóc, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt trầm xuống của An Noãn liền đưa tay nắm lấy tay cô.

“Đừng buồn, có anh đây.”

“Ừm.”

An Noãn gật đầu.

Sở Tuấn nói: “Anh hứa, anh sẽ chết sau em.”

“?”

Đây là lời yêu đương gì vậy?

“Như vậy anh có thể luôn ở bên em, đợi em già rồi cũng có thể chăm sóc em sạch sẽ, gọn gàng.” Sở Tuấn nghiêm túc nói: “Người ta nói, trước giường bệnh lâu ngày không có con hiếu thảo, vợ chồng trẻ là bạn khi già. Lúc đó con cái lớn lên đều ra ngoài, chỉ còn hai chúng ta nương tựa vào nhau.”

“…”

Tuy đây cũng là ý nghĩa của việc đầu bạc răng long, sống với nhau trọn đời, nhưng lời tỏ tình của Sở Tuấn khiến An Noãn thật sự không biết đáp lại thế nào, lại không muốn dội gáo nước lạnh vào anh, đành phải giả vờ say xe.

Đường làng xóc nảy, xe chạy chậm rãi về phía trước, đi ngang qua sân nhà đang tổ chức tang lễ.

An Noãn tựa đầu vào cửa sổ xe, nghe càng rõ hơn.

Nhưng nghe một lúc lại thấy có gì đó không ổn.

“Đợi chút, đợi chút.” An Noãn nói: “Hình như không ổn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip