An Noãn và Sở Tuấn tuy không ở trong làng nhưng có một điều kiện trời phú, họ có xe.
Lập tức, bà Khuông gọi hai người đang tìm Tiểu Bảo gần đó về đưa An Noãn và Sở Tuấn đến ngã ba xa nhất.
Đều là người trong làng, một người tên là Khuông Chính Tắc, một người là Khuông Minh, là chú cháu.
Dưới sự chỉ đường của hai người, chiếc xe lao vút đi như bay.
Sở Tuấn vừa lái xe, lại khó tránh khỏi bệnh nghề nghiệp lại tái phát.
“Chú Khuông.” Sở Tuấn nói: “Nhà họ Khuông ở trong làng có mâu thuẫn gì với ai không?”
Khuông Chính Tắc vốn đang cùng cháu trai ngồi ở hai bên hàng ghế sau chăm chú quan sát bên ngoài. Bị Sở Tuấn hỏi một câu liền quay đầu lại.
“Cậu… ý cậu là gì?”
Sở Tuấn nói: “Trẻ con mất tích là chuyện lớn, không thể chỉ tìm như vậy. Theo kinh nghiệm của cháu, trong những vụ mất tích trẻ em, phần lớn đều liên quan đến người quen.”
Tức là, người quen gây án.
Trẻ con ở nhà nào cũng quý, từ khi biết chuyện, phần lớn bố mẹ, người nhà sẽ dạy đi dạy lại.
Không ăn đồ của người lạ, không nói chuyện với người lạ, càng không được đi ra ngoài với người lạ.
Hơn nữa ở trong một làng đều là người quen, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, đừng nói người lạ mang một đứa trẻ đi, dù chỉ có một gương mặt lạ xuất hiện trong làng cũng sẽ gây chú ý.
Chỉ có người quen mới có thể mang một đứa trẻ quen thuộc đi.
“Vậy à…” Khuông Chính Tắc có chút do dự: “Cậu là… ai vậy?”
“Cháu là con rể nhà họ An.” Sở Tuấn hùng hồn: “Cháu cùng cháu gái nhà họ An về thăm quê, cháu là cảnh sát.”
Nhà họ An không nói làm gì nhưng hai chữ “cảnh sát” lại khiến người ta yên tâm.
Hiện tại trong làng đã có người đi tìm, cũng đã có người đi báo cảnh sát. Nhưng trong làng không có đồn cảnh sát, chỉ có cảnh sát ở đồn huyện đi tuần tra, nhân lực rất hạn chế, lực lượng cảnh sát càng không nói đến, nếu có chuyện gì cũng không phải một lúc là có mặt được.
Bây giờ đột nhiên có một cảnh sát, tuy không biết là cảnh sát ở đâu nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy đáng tin cậy.
Khuông Chính Tắc lập tức nói: “Vậy bây giờ làm thế nào?”
Sở Tuấn nói: “Cháu đưa hai người đến nơi, hai người ở lại đó canh, sau đó cháu về làng điều tra. Bây giờ chú kể cho cháu nghe tình hình nhà họ Khuông.”
Về làng cũng có thể hỏi nhưng không nên lãng phí thời gian. Trong vụ mất tích, thời gian là mạng sống.
“Được được được.” Khuông Chính Tắc liền nói: “Tôi phải nói gì?”
“Nhà họ Khuông trong làng có mâu thuẫn gì với ai không, hôm nay ông cụ nhà họ hỷ tang, trong thời gian lo tang lễ có xảy ra tranh chấp gì với ai không. Còn quan hệ trong gia đình thế nào?”
Đừng nói bà con cô bác, ngay cả bố mẹ, ông bà cũng không phải không có trường hợp bán con. Lòng người hiểm ác, máu mủ ruột thịt cũng vô dụng.
Nước hoa Bodymist
“Nói từng cái một.” An Noãn lập tức lấy bút và sổ từ trong túi ra: “Trước tiên nói vấn đề nội bộ gia đình.”
Đều là người một làng, nhà nào có mấy người, nuôi mấy con gà vịt, tối vợ chồng có cãi nhau không, ai cũng biết rõ như lòng bàn tay.
Khuông Chính Tắc nói: “Thực ra nhà nào mà không có chút mâu thuẫn, nhà họ chắc chắn cũng có.”
“Nhà họ có ba người con trai, đến bây giờ vẫn chưa chia gia tài, đều ở chung với nhau. Nhưng mấy hôm trước đúng là có cãi nhau một trận.”
“Tại sao cãi nhau?”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền