Câu hỏi này An Noãn không thể trả lời, không phải vì không có lợi ích mà vì có quá nhiều lợi ích. Thậm chí, người làm điều ác chưa chắc đã cần lợi ích thiết thực nào.
Thiện ở trong một ý niệm, ác cũng ở trong một ý niệm.
Đây được coi là bí mật lớn nhất của nhà họ Khuông, cái này đã nói rồi, những cái khác không có gì không thể nói.
Lập tức Khuông Chính Tắc như trút bầu tâm sự, kể hết những người có mâu thuẫn với Khuông Hưng Nghiêu trong làng không sót một chi tiết dù lớn hay nhỏ.
Không hổ là người sống cả đời trong làng, nói ra một cách trôi chảy. Có những chuyện ngay cả cháu trai cùng xe cũng không biết, cũng lén lút dỏng tai nghe.
Vừa nghe vừa lo, biết được nhiều bí mật quá, không biết về nhà có bị ăn đòn không nữa.
Đến nơi, chuyện cũng đã nói gần xong.
Sở Tuấn dừng xe để hai người xuống xe.
“Chúng tôi sẽ canh ở đây.” Khuông Chính Tắc nói: “Hai người mau về đi, không cần lo cho chúng tôi. Nếu có tin tức cứ cho người đến báo chúng tôi một tiếng.”
“Được.”
Có xe, nhiều việc dễ dàng hơn, hai người lập tức lái xe quay về.
Trên đường An Noãn xem lại những gì Khuông Chính Tắc đã nói.
“Thế nào?” Sở Tuấn nói: “Có nghi ngờ gì không?”
“Tạm thời không có.” An Noãn gấp sổ lại: “Tuy nghe có vẻ có không ít mâu thuẫn nhưng không có mâu thuẫn nào đặc biệt gay gắt, đều là những va chạm nhỏ. Còn về thân thế của người con út đều là chuyện từ bao năm trước rồi. Trừ khi gần đây có chuyện gì khiến mâu thuẫn gay gắt hơn, nếu không, con trai đã chấp nhận rồi, cháu trai có gì mà không chấp nhận được?”
Chủ yếu là họ biết quá ít về nhà Khuông Hưng Nghiêu.
Chưa từng gặp, hoàn toàn không quen biết, cũng không biết gì về những người có liên quan đến ông cụ trong làng, chỉ dựa vào những gì Khuông Chính Tắc nói quá bề ngoài.
“Ừm, vẫn phải tiếp xúc với người nhà họ Khuông hỏi một chút. Nếu có ai thực sự liên quan đến việc mất tích của đứa bé, thì bây giờ thấy người ta rầm rộ tìm kiếm thế này, chắc chắn sẽ chột dạ.”
Nếu đứa trẻ mất tích thật sự là do có người cố ý thì để không bị nghi ngờ, người này bây giờ chắc chắn đang chạy đôn chạy đáo ở tuyến đầu tìm kiếm đứa trẻ.
Người này nếu bình thường quan hệ với Khuông Tục Văn chỉ ở mức bình thường, thậm chí có mâu thuẫn, nhưng hôm nay lại xông pha ở tuyến đầu tìm kiếm đứa trẻ, thể hiện sự nhiệt tình khác thường thì nghi ngờ sẽ rất lớn.
Lý luận trên giấy không bao giờ bằng thực tế.
Xe nhanh chóng quay trở lại.
Trong làng vẫn nghe thấy tiếng gọi Tiểu Bảo, rõ ràng đứa trẻ vẫn chưa được tìm thấy.
Họ đi thẳng đến nhà họ Khuông.
Chưa kịp xuống xe đã nghe thấy tiếng khóc la trong sân.
Tiếng hét, tiếng khóc của phụ nữ, tiếng gầm giận dữ của đàn ông.
Nước hoa Bodymist
Một mớ hỗn loạn.
Hai người lập tức xuống xe chạy qua.
Cửa sân mở toang, bên trong có người đang đánh nhau, có người đang can ngăn.
Một bên chính là mẹ và bà của Tiểu Bảo mà họ đã gặp trước đó. Bên kia là một cặp vợ chồng trung niên không quen biết.
Hai bên túm áo túm tóc đánh nhau túi bụi. Vừa đánh vừa chửi bới.
Người can ngăn cũng là dân làng, người kéo tay, người ôm eo.
An Noãn vừa vào sân đã thấy một cái bát vỡ bay thẳng vào mặt, nếu không phải Sở Tuấn kéo một cái suýt nữa đã trúng vào trán.
Cái bát vỡ tan dưới chân, An Noãn thở phào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền