Ý nghĩ này quá kinh thiên động địa, tạm thời không nên để người khác biết. Sở Tuấn gọi trưởng làng sang một bên, đợi xác nhận không ai nghe thấy mới nói ra suy đoán của mình.
Miệng trưởng làng há hốc.
“Hả? Cái này… cái này không thể nào chứ?”
“Cháu cũng không chắc, chỉ là có suy đoán này.” Sở Tuấn nói: “Còn có anh hai nhà họ Khuông, anh ta cũng có nghi ngờ về phương diện này… nhưng ông cụ Khuông đã yên nghỉ dưới lòng đất, mở quan tài không phải chuyện nhỏ, nên chuyện này cháu muốn bàn với trưởng làng.”
Trưởng làng chỉ muốn bịt tai lại.
Tôi không nghe, không nghe, không nghe gì cả!
Chuyện này Sở Tuấn khó xử, trưởng làng cũng khó xử, ông cũng không biết phải làm sao.
Nhưng Sở Tuấn dùng ánh mắt thẳng thắn nhìn trưởng làng: Ai bảo ông là trưởng làng chứ? Chuyện này nếu ở Bắc Kinh thì không nói hai lời, tôi quyết. Nhưng ở đây không thể vượt qua trưởng làng được.
Trưởng làng trong vạn lần rối rắm, nói: “Chuyện này tôi cũng không quyết được. Cứ nói thẳng với người nhà họ Khuông đi, mở hay không mở để họ tự quyết định.”
“Được.” Sở Tuấn nói: “Vậy trưởng làng đợi một chút, cháu đi thay quần áo.”
An Noãn nhanh chóng thay xong quần áo.
Tuy ở đây không có nước nóng và đồ ăn nhưng chỉ cần thay quần áo khô, lập tức cảm thấy ấm áp hơn nhiều.
Sở Tuấn gõ cửa sổ xe: “Noãn Noãn, em thay xong chưa?”
“Xong rồi, anh vào đi.”
Sở Tuấn vào ghế sau, nhìn An Noãn, kéo cái chăn nhỏ bên cạnh qua quấn cho cô.
“Quấn kỹ rồi.” Sở Tuấn nói: “Chúng ta mau về, bảo người nấu cho em bát canh gừng.”
“Không sao.” An Noãn định xuống xe: “Anh mau thay đi, sức khỏe tốt cũng phải chú ý.”
Nhưng Sở Tuấn ấn cô lại.
Rồi giơ tay kéo chăn lên che mặt cô.
“Em đừng xuống xe, ngoài lạnh, dưới đất toàn là bùn.” Sở Tuấn nói: “Anh tin vào nhân phẩm của em, chắc sẽ không nhìn trộm anh thay quần áo đâu nhỉ.”
Câu này nói ra…
An Noãn còn không tin vào nhân phẩm của mình, Sở Tuấn vậy mà lại tin.
Nhưng Sở Tuấn rất thẳng thắn, cứ thế ở ghế bên kia bắt đầu c** q**n áo.
An Noãn rối rắm một chút nhưng vẫn giữ vững hình tượng chính trực.
Lén nhìn á? Không thèm! Sớm muộn gì cũng có ngày Sở Tuấn cầu xin cô nhìn.
Dove_Serum vùng da cánh
Sở Tuấn nhanh chóng thay xong quần áo, trưởng làng vào ghế phụ, lái xe về làng.
Vật lộn cả buổi chiều và nửa đêm nên ai cũng mệt. Trưởng làng tuổi đã cao cũng rất mệt mỏi, dựa vào ghế lắc lư suýt ngủ gật.
An Noãn tuy tối ngủ được mấy tiếng nhưng cũng chưa hồi phục, lắc lư một hồi cũng mơ màng.
Sở Tuấn vẫn có chút lo lắng, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn.
Bị mưa lâu như vậy, đừng bị cảm.
Sở Tuấn lái rất nhanh, vào làng liền đi thẳng đến nhà họ Khuông.
Tiểu Bảo không tìm thấy, nhà họ Khuông nửa đêm vẫn sáng đèn, không thể ngủ được.
Xe dừng trước cửa, Sở Tuấn khẽ vỗ vai trưởng làng: “Trưởng làng.”
Trưởng làng giật mình tỉnh dậy: “Đến rồi à?”
“Đến rồi.” Sở Tuấn thấy mặt trưởng làng biến sắc, trong lòng cũng hiểu được nỗi khổ của ông.
Có những chuyện không ai muốn đối mặt nhưng không thể không đối mặt.
Có những lời không ai dám nói ra nhưng không nói không được.
Sở Tuấn nói: “Noãn Noãn, anh và trưởng làng đến nhà họ Khuông, hay là em đến nhà bác trước? Nhờ nhà bác nấu cho em chút canh gừng rồi làm chút đồ ăn, ngủ một lát.”
Chuyện nhà họ Khuông, dù họ đồng ý hay không cũng không thể giải quyết trong chốc lát.
An Noãn nghĩ một lát.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền