ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Lời của bác Đường khá thú vị nhưng tạm thời dường như không liên quan gì đến việc Tiểu Bảo nhà họ Khuông mất tích.

An Noãn coi như nghe một câu chuyện mới.

Uống canh gừng, ăn mì nóng, cả người cô ấm lên, thoải mái hơn rất nhiều.

Trời cũng đã sáng.

Bác Đường bảo cô đi ngủ một lát nhưng An Noãn từ chối.

“Cháu qua nhà họ Khuông xem sao.” An Noãn nói: “Cũng không biết tình hình bên đó thế nào rồi.”

“Được.” Bác Đường nói: “Vậy để anh họ cháu đi cùng.”

Anh họ của An Noãn tên là An Dương, làm nông ở nhà, lúc nhỏ từng gặp An Noãn vài lần, vì người lớn hai nhà ít qua lại nên họ tự nhiên cũng không thân thiết.

Lần này An Noãn về thăm quê anh ta cũng khá nhiệt tình, anh em họ lâu ngày không gặp, ngồi xuống cũng có thể cắn hạt dưa, trò chuyện.

Chỉ là trong lòng anh ta khó tránh khỏi cảm thấy An Noãn có chút ra vẻ.

Rõ ràng cũng chỉ sống ở huyện lỵ không xa họ, thế hệ trước cũng từ làng ra đi nhưng luôn có cảm giác như một tiểu thư về quê. Tuy tỏ ra không chê bai gì nhưng cảm giác đó vẫn có một chút.

An Noãn để anh họ lên xe, đạp ga một cái là đến nhà họ Khuông.

An Dương là lần đầu tiên đi ô tô khó tránh khỏi tò mò, nhìn chỗ này nhìn chỗ kia rồi không nhịn được hỏi: “Em học lái xe ở huyện à?”

“Ồ, không phải, là sau khi đến Bắc Kinh mới học.”

An Noãn chuyển số, đánh lái, một loạt động tác vô cùng thành thạo.

“Anh nghe bố nói em đến Bắc Kinh cũng chưa đầy một tháng.”

“Vâng.”

“Thế mà đã học được rồi… Lái xe có phải dễ học không?”

“Vâng… cũng bình thường.” An Noãn nói: “Không khó lắm, anh xem, đây là chân ga, đây là chân phanh… Tay lái thì cứ quay, anh muốn đi đâu thì quay về hướng đó…”

Lái cả một đoạn đường, An Noãn dạy cả một đoạn đường.

Nhưng cô không dám bảo An Dương xuống thử, lần đầu tiên cô lái xe ở Bắc Kinh cũng là vì tình hình lúc đó khẩn cấp, Sở Tuấn không có khả năng ngăn cản, nếu không cũng không đồng ý nhanh như vậy.

Rất nhanh đã đến nhà họ Khuông.

Còn chưa dừng xe đã nghe thấy bên trong có người đang cãi nhau.

Tiếng khá lớn, cả nam cả nữ.

Xem ra là vì chuyện có mở quan tài hay không mà cãi nhau.

An Noãn vội vàng dừng xe, chạy vào sân.

Trong nhà chính quả nhiên cãi nhau kịch liệt, trưởng làng và Sở Tuấn cùng hai cảnh sát tham gia cứu hộ chưa rời đi đều đang can ngăn.

Thấy An Noãn qua, Sở Tuấn đi tới.

“Thế nào rồi?” An Noãn nói: “Có người đồng ý, có người không đồng ý?”

“Đúng vậy.” Sở Tuấn nói nhỏ: “Bà cụ nhà họ Khuông và con trai, cùng với anh cả nhà họ Khuông đều không đồng ý mở quan tài, anh hai và anh ba thì kiên quyết muốn mở.”

An Noãn suy nghĩ một chút, dường như cũng không có gì sai.

Bà cụ và con trai cùng với cháu trai cả đều có suy nghĩ bình thường, cho rằng đứa trẻ không thể ở trong quan tài. Người chết là lớn, ông cụ đã được chôn cất, đào mộ, đó là việc đại bất kính.

Đứa trẻ là con của nhà thứ ba, anh ta chỉ cần có một chút hy vọng, đương nhiên sẽ muốn đào.

Còn anh hai nhà họ Khuông, quan hệ của anh ta và anh ba tuy bình thường nhưng anh ta có nghi ngờ về việc Tiểu Bảo có ở trong quan tài hay không. Có nghi ngờ, chỉ cần có chút lương tâm sẽ đồng ý mở quan tài.

“Vậy thì quan tài này không mở được rồi, anh hai và anh ba

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip