ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chẳng mấy chốc Sở Tuấn đã mang bánh vào.

Gia đình chú út đã đổi chủ đề, lại vui vẻ hòa thuận.

Sở Tuấn liếc nhìn An Noãn, trong lòng chỉ thấy vô cùng thoải mái.

Cũng không biết kiếp trước đã làm việc thiện tích đức gì mà có được một vị hôn thê vừa giỏi việc nước vừa đảm việc nhà, lại còn thông minh và biết điều như vậy.

Hai người lại ở nhà chú út một đêm.

Sáng hôm sau phải về huyện.

Chú út vốn đã chuẩn bị một số quà nhưng An Noãn chỉ lấy một ít, những thứ còn lại thực sự không tiện nhận.

Ở làng quê, rau củ nhà nông tự trồng, gà vịt tự nuôi, trứng gà vịt đẻ.

Nếu họ về Bắc Kinh trong ngày, những thứ này đều là đặc sản quý, chắc chắn gia đình sẽ thích. Nhưng còn phải đi thêm vài ngày nữa, trên đường còn dự định ghé thăm bạn bè của Sở Tuấn, mấy thứ tươi sống này không thể để lâu, chẳng lẽ mỗi ngày còn phải dừng xe dắt gà đi dạo?

Thế nên đành phải từ chối khéo.

Mười giờ sáng, hai người cuối cùng cũng rời khỏi làng.

An Noãn dựa vào ghế phụ thở dài.

“Sao thế?” Sở Tuấn nghiêng đầu nhìn cô.

An Noãn lắc đầu.

Nói thế nào nhỉ, có cảm giác như cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng cảm giác này không dễ nói, bí mật của cô quá bí mật, định mệnh phải giấu cả đời, dù là người thân thiết nhất cũng không thể nói.

“Không sao.” Sở Tuấn nói: “Dù sao cũng không sống cùng một nơi, sau này nếu em muốn gặp họ anh sẽ đưa em về thăm, nếu không muốn gặp cũng không sao.”

An Noãn cười một tiếng.

Về điểm này Sở Tuấn rất tốt.

Anh tôn trọng mọi lựa chọn của An Noãn.

Bất kể trong chuyện gì anh sẽ cho An Noãn lựa chọn, sẽ cho cô ý kiến, bất kể An Noãn đưa ra lựa chọn gì anh đều sẽ ủng hộ.

An Noãn nghĩ một lát, nói: “Cảm ơn anh.”

“Sao đột nhiên lại cảm ơn anh?” Sở Tuấn ngạc nhiên.

“Chỉ là cảm thấy anh rất tốt.” An Noãn nói rồi thò đầu nhìn quanh.

Trên đường không có ai.

Thế là An Noãn lại gần hôn lên má Sở Tuấn một cái.

Sở Tuấn khó khăn kìm nén nụ cười trên môi.

Dù là một cảnh sát hình sự sắt đá thì cũng sắp biến thành một bộ não yêu đương mất rồi.

Giữa trưa trên đường ăn tạm vài miếng bánh, đến chiều cuối cùng cũng về đến huyện.

Cuối cùng cũng có chỗ để tắm rửa, đi vệ sinh tử tế.

Hai người rút kinh nghiệm từ lần trước vì trễ mà không tìm được chỗ ăn cơm, nên lần này tranh thủ ăn sớm rồi mới về nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau Sở Tuấn mua bữa sáng, đến gõ cửa phòng An Noãn.

An Noãn vừa ăn vừa hỏi: “Chúng ta có phải đi luôn hôm nay không?”

“Ừm, xem sự sắp xếp của em, thế nào cũng được.” Sở Tuấn nói: “Nếu em muốn ở nhà thêm mấy ngày thì chúng ta ở thêm mấy ngày. Nếu em không muốn ở thì chúng ta đi.”

An Noãn cắn bánh bao nghĩ một lát: “Không ở nữa, đi thôi. Nói thật… tuy nhà em em đã ở mấy năm nhưng lần này về cảm thấy hơi xa lạ.”

“Rất bình thường.” Sở Tuấn rất hiểu: “Từ đơn giản đến xa hoa thì dễ, từ xa hoa đến đơn giản thì khó. Đây là lẽ thường tình, cũng là động lực tiến bộ của nhân loại.”

An Noãn cười: “Sở Tuấn, anh thật thực tế.”

Hai người ở bên nhau đúng là chẳng có gì màu mè.

Thích đồ tốt, thích môi trường sống thoải mái, thích đồ ăn ngon, chỗ chơi vui không có gì phải che giấu, người không thích mới có vấn đề.

Vì An Noãn thật sự không muốn ở lại thêm nên hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip