ItruyenChu Logo

iTruyenChu

“Ừm… ban đầu cũng không hợp lắm.” An Noãn nghĩ một lát: “Nhưng sau khi tiếp xúc một thời gian lại thấy khá hợp. Anh Phùng, anh yên tâm đi, em và Sở Tuấn ở bên nhau không phải chỉ vì điều kiện của anh ấy tốt, anh quen em cũng lâu rồi, em không phải là người chỉ ham hư vinh.”

Phùng Hướng Văn không nghĩ ngợi mà nói: “Đương nhiên không phải. Nhưng em ngây thơ đơn thuần, anh sợ em sẽ bị lừa. Loại thiếu gia thành phố lớn như Sở Tuấn, bên cạnh chắc chắn có nhiều cô gái, anh ta có thể một lòng một dạ với em không? Bây giờ anh ta tốt với em có phải chỉ là nhất thời mới mẻ?”

Phùng Hướng Văn giống như một người anh trai tri kỷ.

Lời nói tuy không dễ nghe nhưng lại là lời chân thật.

Đây đều là suy nghĩ bình thường của người bình thường, chỉ có người thật lòng quan tâm mới nói ra.

Còn những người không thân thiết thì chẳng quan tâm làm gì – dù cô có bị bỏ rơi thì cũng chẳng liên quan đến họ.

Tất nhiên, cũng có thể có những người “quan tâm” vì mục đích khác.

Nhưng đối với An Noãn, tất cả điều này không quan trọng.

Vì vấn đề này cô đã suy nghĩ kỹ hơn bất cứ ai khác.

“Yên tâm đi, anh Phùng.” An Noãn nói: “Em đã nghĩ đến vấn đề này rồi.”

“Em… nghĩ thế nào?”

An Noãn nói: “Lâu ngày mới biết lòng người, em và Sở Tuấn vẫn đang tìm hiểu, không có ý định kết hôn ngay lập tức. Tiếp xúc lâu dài, tự nhiên có thể thấy một người là tốt hay xấu, là thật hay giả. Hơn nữa dù sau này kết hôn em cũng sẽ đảm bảo quyền lợi của mình.”

Phùng Hướng Văn có chút không hiểu: “Làm sao để đảm bảo?”

“Có rất nhiều cách, ví dụ như ký thỏa thuận tiền hôn nhân.” An Noãn nói: “Anh nói Sở Tuấn chưa chắc đã có thể dựa cả đời, nhưng trên đời này ai có thể đảm bảo dựa cả đời. Ngay cả bố mẹ con cái có máu mủ ruột thịt còn có người ruồng bỏ nhau cơ mà.”

Phùng Hướng Văn không nói nên lời.

“Em hiểu mình đang làm gì, sẽ luôn nhớ để lại đường lui cho mình.” An Noãn nói: “Anh Phùng, bố không còn, em đã trưởng thành rồi, anh không cần lo lắng cho em nữa đâu.”

Phùng Hướng Văn nhìn An Noãn nói năng dứt khoát, thở dài.

“Được, em có chủ kiến như vậy thì anh yên tâm rồi.” Phùng Hướng Văn nói: “Nếu ở ngoài bị uất ức thì về đây. Huyện mình tuy không bằng thành phố lớn nhưng cũng có ăn có uống, sống tự tại.”

Có người quan tâm đương nhiên là tốt, An Noãn vui vẻ đáp lời.

Sở Tuấn đi một vòng về.

Anh là một người đàn ông, lại là một người đàn ông đang yêu, rất nhạy bén với một số chuyện.

Phùng Hướng Văn tuy và An Noãn là anh em nhưng lại không phải anh em ruột, sự quan tâm và lo lắng đó rốt cuộc có ý đồ gì sâu xa, nhắm mắt cũng có thể đoán được.

Điều này cũng rất bình thường, An Noãn là một cô gái xinh đẹp như vậy, tính cách lại tốt, tuổi tác cũng phù hợp, bên cạnh không có đồng chí nam nào thích cô mới là lạ.

Nhưng Phùng Hướng Văn có chừng mực, anh ta không xé toạc lớp giấy cửa sổ này thì Sở Tuấn cũng không nói thêm một câu.

Chỉ cần người An Noãn thích là anh là được.

Trong tình yêu cần có sự tin tưởng vào đối phương.

Khi bên cạnh anh có cô này cô kia An Noãn không hề gây chuyện vô cớ.

Những gì cần nói Phùng Hướng Văn đã nói hết, cũng không còn gì để nói. Anh ta chỉ hận mình trước đây không tỏ tình với An Noãn,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip