ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ma Đỉnh An tuy tứ chi phát triển nhưng đầu óc lại không được tốt. Thỉnh thoảng có dũng khí bộc phát nhưng khi bình tĩnh lại thì gan cũng không to đến thế.

Hôm qua ban đầu còn khá trọng nghĩa khí, cảm thấy Văn Nghênh Dung là vì anh ta.

Nhưng nghe nói sẽ bị bắt liền không còn quan tâm gì nữa, kể hết những gì có thể kể.

Sáng sớm, đồn cảnh sát đã cử người đến gọi cả Văn Nghênh Dung và Tống Vĩnh Phong đến.

Ba người đối chất.

Mặt Văn Nghênh Dung và Tống Vĩnh Phong đều đen lại.

Chuyện này hoàn toàn không giống như họ dự tính.

“Chuyện này không liên quan gì đến chúng tôi.” Văn Nghênh Dung lập tức nói: “Tin An Noãn về đúng là tôi đã nói cho Ma Đỉnh An nhưng điều này không phạm pháp. Tôi biết Ma Đỉnh An thích An Noãn, đã từng đến nhà hỏi cưới, thấy anh ta liền nói cho anh ta một tiếng, đây không phải là chuyện bình thường sao?”

“Đúng, chính là vậy.” Tống Vĩnh Phong bên cạnh phụ họa: “Đồng chí cảnh sát, tôi đây chỉ là người tốt giúp người thành toàn, không có ác ý gì hết.”

An Noãn đến nơi vừa hay nghe được câu này.

Nghe xong liền giận sôi máu.

Cạch một tiếng, An Noãn đẩy cửa ra.

Mọi người trong phòng cùng nhìn cô.

“An Noãn.” Văn Nghênh Dung thấy An Noãn, lớn tiếng hét: “Có phải cô nói bậy, vu khống chúng tôi nên cảnh sát mới bắt chúng tôi đến đây không? Sao cô lại độc ác như vậy?”

May mà đây là ở đồn cảnh sát, hơn nữa An Noãn cũng không phải là người thích động tay động chân, nếu không có lẽ trước khi nói chuyện đã tát một cái.

“Hét cái gì!” Cảnh sát bên cạnh trừng Văn Nghênh Dung một cái: “Nói chuyện đàng hoàng.”

Dù sao trong lòng Văn Nghênh Dung vốn đã chột dạ, bị trừng một cái liền co rụt cổ lại.

“Là tôi báo cảnh sát, sao, tôi không nên báo cảnh sát à?” An Noãn đi đến trước mặt Văn Nghênh Dung: “Mấy người nói mấy người là người tốt giúp người khác thành toàn, tôi hỏi cô, hôm qua chúng ta gặp nhau lúc trưa có phải tôi đã nói rõ với các người là tôi cùng vị hôn phu về đúng không? Các người còn xúi giục Ma Đỉnh An nửa đêm đến tìm tôi, đây là có ý gì? Cô không phải muốn tôi tốt, cô muốn ly gián, hủy hoại danh tiếng của tôi đúng không?”

May là giữa Sở Tuấn và cô có sự tin tưởng tuyệt đối.

Nếu đổi thành một người khác nhỏ nhen, hay ghen tuông chắc chắn sẽ suy nghĩ nhiều.

Dù sau khi giải thích, tin rằng giữa cô và Ma Đỉnh An thực sự không có quan hệ gì, trong lòng cũng khó tránh khỏi khó chịu.

Cho nên An Noãn rất tức giận.

Tình cảm giữa hai người có thể trải qua thử thách, nhưng sao phải để người ngoài xen vào thử?

“Không, tôi không có.” Văn Nghênh Dung miệng cứng: “Tuyệt đối không có. Tôi cứ tưởng cô nói đùa thôi, hơn nữa tôi cũng không ngờ Ma Đỉnh An thật sự bốc đồng đi tìm cô.”

Ma Đỉnh An nghe xong cũng tức giận.

“Nói bậy! Chính là hai người xúi tôi nghĩ cách làm lớn chuyện để mọi người đều biết, làm mất mặt An Noãn, khiến cô ấy và vị hôn phu chia tay thì tôi mới có cơ hội. Nhưng các người đâu có nói hôn phu của An Noãn cũng là cảnh sát chứ…”

Ma Đỉnh An vô cùng buồn bực.

Trước đây bị bố của An Noãn dạy dỗ.

Bây giờ lại bị dạy dỗ.

Tối qua anh ta đã bị Sở Tuấn ngầm dạy dỗ một trận, ra tay rất mạnh, tuy không một vết thương nhưng đau như bị chém thịt

Ba người cãi nhau thành một mớ, cảnh sát quát mấy tiếng mới yên lặng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip