ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thấy Sở Tuấn tự tin như vậy An Noãn cũng chọn tin tưởng anh. Sở Tuấn là người thế nào, tội phạm hung ác nào cũng đã gặp, tất nhiên có thể dễ dàng xử lý Tống Vĩnh Phong.

Ăn trưa xong Sở Tuấn vẫn quay lại giảng bài.

An Noãn ra khỏi đồn cảnh sát đi tìm Thiệu Tĩnh Hà.

Tuy đây là bạn thân của nguyên chủ nhưng hôm qua trò chuyện một lúc, An Noãn rất thích cô ấy.

Có ký ức là một chuyện, thực sự nghe thấy, nhìn thấy lại là chuyện khác.

An Noãn muốn tìm Thiệu Tĩnh Hà đi cùng để mua một ít đặc sản địa phương mang về làm quà.

Tuy Bắc Kinh cái gì tốt cũng có nhưng đã về quê thì vẫn phải mang chút đặc sản coi như là có lòng.

Hai người đi dạo cả buổi chiều nhưng vẫn chưa thỏa mãn.

An Noãn đề nghị đến quán ăn mời Thiệu Tĩnh Hà ăn cơm.

Thiệu Tĩnh Hà từ chối.

“Ra quán ăn đắt lắm, chúng ta mua chút đồ về tự nấu đi.” Thiệu Tĩnh Hà nói: “Tớ nấu, không phải cậu rất thích ăn món tớ nấu sao?”

An Noãn rất thích những cô gái nấu ăn giỏi, lập tức đồng ý.

“Được, vậy tớ mua đồ rồi đến chỗ tớ nấu.” An Noãn nói: “Chỗ tớ cái gì cũng có, đợi nấu xong bữa này, thừa gạo, mì, dầu, muối gì cậu cứ mang về hết.”

“Hả?”

“Ngày kia tớ đi rồi.” An Noãn giải thích: “Không dùng đến những thứ đó, để ở nhà cũng lãng phí. Cậu mang về hết, không phải đều có thể dùng sao?”

Trước đây Sở Tuấn đã cho dì hàng xóm một ít tiền, ý là nhờ họ mang ít củi than đến, tiện cho mấy ngày nay sinh hoạt.

Không ngờ họ lại đưa nhiều quá.

Dù sao cho ít thì ngại, mà hàng xóm láng giềng ngày trước chắc cũng từng giúp đỡ An Noãn nên Sở Tuấn cũng không tiếc tay.

Khiến dì hàng xóm rất ngại, liền giúp đến nơi đến chốn, nghĩ rằng họ phải ở vài ngày, có thể sẽ nấu vài bữa, nên mang luôn cả gạo, bột và các thứ đồ dùng trong bếp sang.

Ai ngờ họ ngoài việc đun nước ra thì không hề nấu ăn.

Thiệu Tĩnh Hà biết An Noãn lần này về không ở lại lâu nhưng nghe cô nói thế vẫn cảm thấy có chút buồn.

“Thật không nỡ xa cậu.” Thiệu Tĩnh Hà nói: “Cậu đi xa thế, đến lúc cưới cũng chẳng biết tớ có dự được không.”

“Chắc chắn được.” An Noãn nói: “Đợi tớ sắp kết hôn tớ sẽ gọi điện cho cậu. Đến lúc đó tớ mua vé cho cậu đi làm phù dâu cho tớ, ăn mặc thật đẹp.”

Bạn thân ở bên nhau luôn có nhiều ước mơ.

Thiệu Tĩnh Hà nghe vậy liền vui vẻ: “Được, vậy tớ nhất định sẽ đi.”

Gel giảm mụn mờ thâm ACTIDEM Derma

Hai người không đến quán ăn mà đi chợ.

Rau, cá, thịt, mua đủ cả.

Phụ nữ thời đại này phần lớn đều hiền thục, dù đã kết hôn hay chưa đều biết nấu ăn.

Thiệu Tĩnh Hà cũng biết, thực ra An Noãn cũng biết, chỉ là trong ký ức thành thạo nhưng thực tế lại không thành thạo.

An Noãn đến đồn cảnh sát nhắn lại cho Sở Tuấn rồi lái xe đưa Thiệu Tĩnh Hà về nhà.

Cảm giác có bạn thân ngồi ghế phụ cũng rất tuyệt. An Noãn cảm thấy khoảnh khắc này cô chính là tổng tài bá đạo.

Về đến nhà, bắt đầu rửa rau nấu nướng. An Noãn nhóm lửa, Thiệu Tĩnh Hà xào nấu.

Chẳng mấy chốc, một bàn ăn đã xong.

Sở Tuấn có mắt nhìn, không làm phiền hai cô bạn thân tâm sự, hôm nay đặc biệt ăn tối ở đồn cảnh sát mới về.

Về đến nhà thì hai cô gái đã ăn xong. Lúc này họ đang ở trong phòng bố An.

Nhìn như đang lăn qua lăn lại trên giường, may

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip