Thiệu Tĩnh Hà rất lo lắng, cũng chột dạ, nhưng thấy An Noãn bình tĩnh như vậy cũng trấn tĩnh lại.
Bên ngoài đã có người bắt đầu la lên: “Đụng người rồi! Mau xuống xe!”
An Noãn tắt máy, xuống xe.
“Bà ơi, bà không sao chứ.” An Noãn vẻ mặt quan tâm đi tới: “Mau lên xe cháu đưa bà đến bệnh viện… Bà yên tâm, có vấn đề gì cháu nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”
Nói rồi An Noãn định tiến lên đỡ bà cụ.
Đám đông xung quanh ngày càng đông, ai mà không thích hóng chuyện chứ?
Ban đầu thấy có người bị đâm, mọi người đều chỉ trích. Nhưng giờ thấy An Noãn thái độ tốt, sẵn sàng đưa nạn nhân đi viện và chịu trách nhiệm thì cũng chẳng ai nói được gì.
Dù sao cũng là tai nạn, không phải cố ý. Quan trọng là thái độ.
Nói rồi An Noãn định đỡ bà cụ lên xe.
Có vấn đề hay không, là thật sự ngã hay là dàn cảnh, đến bệnh viện kiểm tra là biết.
Bệnh viện thời này cũng khá chân thật, không phải cứ vào là kiểm tra toàn thân.
Nếu nói bị xe đụng, bác sĩ kiểm tra một cái là biết có đúng hay không. Nếu không phải, An Noãn có thể yêu cầu báo cảnh sát. Nếu thật sự là bị đụng do cô không nhìn thấy thì cần chữa trị thế nào, bồi thường ra sao cô cũng sẵn sàng.
Vẻ mặt bà cụ đau đớn nhưng lại liên tục xua tay.
“Tôi không sao, không cần đến bệnh viện.”
Bà cụ vậy mà lại thông tình đạt lý như vậy?
“Không được.” An Noãn nói: “Nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra, lỡ có chuyện gì thì sao?”
“Đúng đấy!” – Mọi người xung quanh cũng phụ họa.
“Cháu trả tiền, bà không cần trả một đồng nào.” An Noãn nói: “Không cần lo lắng.”
Mọi xung quanh cũng khuyên: “Bà ơi, cô gái này có xe đẹp như vậy, chắc chắn là có tiền, đừng sợ tốn tiền, sức khỏe quan trọng hơn.”
Cháu trai của bà cụ bên cạnh cũng khuyên bà.
Nhưng bà cụ cứ khăng khăng không chịu.
“Thật không cần, tôi không sao, đến bệnh viện chẳng phải là ăn vạ cô sao?” Bà cụ nói: “Tôi về nhà nghỉ ngơi là được.”
Người già mà cứng đầu thì tám con trâu cũng kéo không nổi.
Chàng trai cuối cùng cũng bất lực, thật sự không khuyên được, chỉ gãi đầu nói: “Nếu bà thật sự không muốn đến bệnh viện thì thôi. Tôi thấy cũng không giống có chuyện gì. Hay là có thể phiền hai cô dùng xe đưa bà tôi về nhà không?”
Chàng trai nói câu này cũng rất bình thường, nói xong anh ta còn ngại ngùng gãi đầu: “Nhà tôi cũng không xa, ở ngay phía trước, lái xe rất nhanh.”
Dove_Serum vùng da cánh
Câu nói này không chỉ hợp tình hợp lý mà còn rất tử tế.
Thiệu Tĩnh Hà không nghĩ ngợi gì, đã định đồng ý.
Nhưng trong lòng An Noãn chợt giật thót, véo cô ấy một cái.
Thiệu Tĩnh Hà bị véo giật mình, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng lập tức ngậm miệng.
Cô ấy luôn tin tưởng An Noãn, đặc biệt là sau khi An Noãn trở về lần này, không biết có phải được thành phố lớn hun đúc không, cảm thấy càng lão luyện hơn, càng đáng tin cậy hơn.
An Noãn kiên quyết nói: “Không được, tôi phải chịu trách nhiệm với bà. Nhất định phải đến bệnh viện, nếu đến bệnh viện kiểm tra không sao tôi sẽ đưa bà về nhà.”
Sự sắp xếp này của An Noãn không phải là trốn tránh trách nhiệm mà là chịu trách nhiệm.
Đám đông xem náo nhiệt đều cảm thấy đâu đâu cũng có lý, thế là chia thành mấy phe.
Có người khuyên bà cụ, có người khuyên An Noãn.
Ai nói cũng có lý, lập tức rơi vào bế tắc.
Lúc này, một thanh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền