Bà cụ như một con rối, hoặc là một thành viên cũ đã hợp tác lâu năm. Bảo ngã là ngã, bảo ở là ở, bảo đi là đi.
Nhưng An Noãn quát: “Không được đi.”
Chàng trai dừng lại.
“Vừa rồi tôi hoàn toàn không đâm vào bà, bà cố ý dàn cảnh muốn ăn vạ tôi đúng không?” An Noãn nói rõ: “Các người còn muốn lừa tôi về nhà, có phải là buôn người không?”
Dạo gần đây tình hình đã đỡ hơn nhờ chiến dịch trấn áp tội phạm của nhà nước.
Nhưng thời gian trước, nạn buôn người từng là một vấn đề xã hội vô cùng nghiêm trọng. Chính An Noãn cũng từng là nạn nhân.
An Noãn la lên câu này, những người xem náo nhiệt cũng nhận ra có điều không ổn.
Tại sao bị xe đâm nghiêm trọng như vậy nhưng bà cụ lại cứ khăng khăng không chịu đến bệnh viện? Lẽ nào thật sự có ẩn tình gì.
Mấy thanh niên vốn đang ở trung tâm đám đông góp lời khuyên đều bắt đầu từ từ lùi ra ngoài.
Không có bằng chứng xác thực sẽ không có ai ngăn cản họ. Loại người như họ nhìn là biết không dễ đụng vào, biết đâu nổi giận sẽ rút dao ra, không ai muốn gây chuyện.
Nhưng bà cụ và cháu trai thì đang ở ngay tâm điểm, muốn rút lui cũng không dễ.
An Noãn cũng không quan tâm có thể giữ họ lại hay không.
Giữ được thì tốt, còn không giữ được thì chỉ cần bản thân không bị đưa đi là được.
Hiện giờ cô không chỉ làm rơi trứng và thịt của bà cô mà còn đập phá một cửa hàng. Bà cô và ông chủ đã trở thành “thần hộ mệnh” của cô.
Trước khi bồi thường tiền không ai có thể đưa cô đi.
An Noãn bình tĩnh chờ đợi.
Chàng trai vẫn đỡ bà cụ lẩm bẩm định đi, bà cụ đột nhiên thay đổi hoàn toàn thái độ yếu ớt ban nãy, quay sang An Noãn chửi mắng không ngớt.
Chửi cũng chỉ mấy câu cũ rích.
Rằng An Noãn nói bậy vu khống người khác, người ta tốt bụng thì không được báo đáp, vân vân.
An Noãn mặc kệ bà cụ chửi thế nào, dù sao cô cũng đang bị ông chủ cửa hàng giữ lại trong tiệm, không thể ra ngoài.
Cũng không để Thiệu Tĩnh Hà ra ngoài.
Hơn nữa cô không đổ thêm dầu vào lửa, xung quanh toàn người dân bình thường, ông bà chú bác, cô không muốn kích động họ phải mạo hiểm nghĩa hiệp giúp đỡ. Nếu họ bị thương vì cô, cô sẽ cảm thấy áy náy.
Giữ được núi xanh không sợ không có củi đốt.
Chỉ cần người không sao, những chuyện khác có thể bàn bạc sau.
An Noãn đột nhiên nhớ ra gì đó, nói với ông chủ: “Ông chủ, ở đây có điện thoại không, tôi gọi điện cho người nhà bảo họ mang tiền đến. Nếu không tiền trên người tôi cũng không đủ bồi thường.”
Dove_Serum vùng da cánh
Trong cửa hàng có điện thoại.
Ông chủ nửa tin nửa ngờ để An Noãn gọi điện.
Bây giờ là ba giờ rưỡi chiều, Sở Tuấn vẫn đang lên lớp.
Đang lên lớp thì nhận được điện thoại từ văn phòng đội cảnh sát hình sự — do An Noãn gọi đến.
Nếu không có chuyện gì xảy ra An Noãn sẽ không gọi điện vào giờ này, Sở Tuấn vội vàng đi nghe.
Nghe điện thoại xong An Noãn nói rõ mọi chuyện trong vài câu.
Sở Tuấn nghe xong lập tức căng thẳng.
Lớp học này chắc chắn không thể tiếp tục.
Chiếc xe địa hình đã bị An Noãn lái đi, may mà trong đồn còn hai chiếc xe, Sở Tuấn tìm đồn trưởng nói qua tình hình rồi mượn một chiếc.
Anh không quen đường ở đây, đồn trưởng sợ người ngoài tỉnh như anh có chuyện gì thì khó xử lý nên bảo Phùng Hướng Văn đi cùng anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền