ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Người nhà họ Trạch khá bận rộn, mỗi người đều có sự nghiệp riêng, muốn tụ tập vào một ngày mà mọi người đều có mặt phải thông báo trước.

Đương nhiên, dù có thông báo trước cũng có lúc không thể tụ tập được. Điều này không có cách nào, vẫn phải ưu tiên công việc.

Sở Tuấn đã gọi điện từ lâu, nói về thời gian gần đến nhà, dì Vương hôm nay đặc biệt chuẩn bị thêm mấy món đợi họ về cùng ăn.

Gần đây ông cụ Trạch đang rất vui, tinh thần cũng phấn chấn.

Trước kia, ông đã vừa gặp An Noãn là đã thấy ưng ý. Chỉ tiếc là lúc ấy cô với Sở Tuấn lại chẳng hợp nhau.

Sau này hai người dần hợp lại, tình cảm cũng ngày một tốt hơn. Chẳng qua ông cũng biết, bố mẹ của Sở Tuấn vẫn có chút không hài lòng với cô.

Họ chỉ là không nói ra.

Vì giữa Sở Tuấn và An Noãn vẫn chưa đến mức tình cảm sâu đậm nên họ không nói để tránh nói ra làm mất đoàn kết gia đình.

Giống như mẹ Sở Tuấn đã nghĩ lúc đó.

Chưa vội phản đối, cứ để họ yêu đương trước.

Khi người trẻ yêu đương không nên cố ý ngăn cản, đôi khi càng ngăn cản càng hỏng việc.

Biết đâu yêu đương một thời gian, có người bị bỏ đá, lúc đó cũng chẳng cần phụ huynh ra mặt làm người xấu.

Không ngờ lại càng yêu càng sâu đậm. Ông cụ Trạch thì đắc ý lắm, nên bây giờ người trong nhà càng không dám nói gì. Lỡ nói ra ông cụ mà tức đến đổ bệnh thì lại thành bất hiếu

Xe lái vào sân lớn, dừng trước tòa nhà nhỏ.

Dì Vương đang tưới hoa trước cổng, thấy vậy liền vội vàng chạy ra đón.

“Tiểu Tuấn và Noãn Noãn về rồi.” Dì Vương nói: “Ông ơi, anh Trạch, chị Sở, Tiểu Sâm, Tiểu Tuấn và Noãn Noãn về rồi.”

Dì Vương rất công bằng.

Cả nhà đều gọi hết, không thiếu một ai.

Hai người từ trên xe xuống bắt đầu dỡ đồ.

Hai người đều rất có kế hoạch, lúc mua đồ đã chia từng món một.

Những món nào cho người nhà, những món nào cho đồng nghiệp, những món nào cho bạn bè đều đã đánh dấu, để riêng.

Nếu không phân sẵn, đến nơi lại bới ra từng món, rồi lại chất ngược lên xe, thì phiền phức lắm.

Hai người xuống xe, đến cốp sau, vừa nói vừa lấy đồ xuống.

Ông cụ Trạch cũng ra đứng từ xa nhìn, cảm thán.

Ông cụ miêu tả rất chính xác: “Hai đứa này đi một chuyến tình cảm khăng khít hơn rồi.”

Chẳng trách người ta nói, muốn biết vợ chồng hợp nhau hay không thì phải đi du lịch một chuyến.

“Trông rất tốt.” Dì Vương đỡ ông cụ Trạch: “Ông ơi, biết đâu không bao lâu nữa ông sẽ được bế chắt.”

Bốn thế hệ cùng chung một mái nhà, nghĩ thôi cũng thấy vui.

Trạch Sâm cũng qua giúp mang đống quà cho người nhà vào.

Không có gì quá quý giá, đều là đặc sản địa phương, quà lưu niệm… phù hợp với sở thích từng người.

Dì Vương nói: “Cơm đã xong rồi, ăn cơm trước đi, nếu không lát nữa sẽ nguội. Vừa ăn vừa nói chuyện, ăn cơm xong rồi xem quà.”

Mọi người đến phòng ăn.

Ông cụ Trạch ngồi giữa, An Noãn và Sở Tuấn, mỗi người ngồi một bên.

Điều ông cụ quan tâm nhất là tình hình của những người bạn cũ mà vì tuổi già, sức yếu nên ông không thể tự đi thăm.

An Noãn lần này đã đến từng nhà một, kể lại tình hình của họ.

Tuy không giàu sang phú quý nhưng nhìn chung đều bình an thuận lợi.

Ông cụ vừa nghe vừa nhớ lại thời trẻ của mình, rất cảm khái.

Những chuyện khác, chính là việc Sở Tuấn đến giảng bài cho đồn cảnh sát huyện Đông Lai, tuy chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip