“Được.” An Noãn nghĩ một lát: “À phải rồi, anh đi xem anh trai anh đi… cảm thấy hôm nay tâm trạng anh ấy không tốt lắm, cũng không biết tình hình với pháp y Đổng thế nào rồi.”
Tình cảm của Trạch Sâm và Đổng Tử Oanh có chút gập ghềnh.
Tình cảm giữa Sở Tuấn và Trạch Sâm thì khá tốt, là anh em ruột, tuổi tác xấp xỉ nhau, bố mẹ cũng không thiên vị ai. Hồi nhỏ không tranh ăn tranh uống, lớn lên cũng không tranh giành gia sản nên tự nhiên chẳng có mâu thuẫn gì.
“Anh cũng có chút lo lắng. Có những chuyện anh cả không tiện nói với bố mẹ, sẽ nói với anh, anh đi xem sao.”
Sở Tuấn đi tìm Trạch Sâm.
Thực ra An Noãn cũng không có gì phải dọn dẹp, dì Vương tìm đến kéo cô vào bếp.
Dì Vương đã chuẩn bị sẵn rất nhiều hộp cơm lớn nhỏ, vừa chỉ vừa nói với An Noãn.
“Đây là thịt kho tàu, không phải đồ ăn thừa đâu, là làm riêng nhiều hơn một phần đấy, trước khi dọn cơm đã chừa phần này ra cho hai đứa. Hộp này là gà hầm khoai tây, còn đây là bò xào cay.” Dì Vương nói: “Hai đứa mang về bỏ vào tủ lạnh, ngày mai mang ra hâm nóng là có bữa ăn rồi. Cùng lắm thì xào thêm đĩa rau là được.”
An Noãn đáp.
“Vâng.”
“Đây là trứng gà, còn có một ít rau khô. Đây là bánh kẹo mới mua chiều nay, loại cháu thích ăn.” Dì Vương từng cái một dặn dò: “Còn một lọ tương đậu phụ, một lọ dưa muối. Nấu cháo ăn là ngon nhất.”
Mỗi lần An Noãn và Sở Tuấn về nhà, dì Vương đều chuẩn bị đủ thứ đồ ăn thức uống cho họ, cứ như thể họ sắp đến một nơi hoang vu nghèo khó, sắp phải chịu đói vậy.
Tấm lòng bố mẹ trong thiên hạ thật bao la.
“Vâng, cháu biết rồi.” An Noãn lần lượt đáp lời.
Thực ra cô và Sở Tuấn ở ngoài có thể ăn rất nhiều thứ.
Có thể ăn ở căng tin đơn vị, có thể tay trong tay đi ăn quán, còn có dì giúp việc đến nhà, muốn ăn gì trước tiên nói với dì là được. Hai người cũng không phải là người chỉ biết chỉ tay năm ngón, cùng nhau làm một bữa cơm đơn giản cũng có thể.
Nhưng ý tốt của gia đình là phải nhận, con cháu ăn vui vẻ, người lớn nhìn cũng vui vẻ.
An Noãn và dì Vương cùng nhau dọn dẹp không ít đồ từ bếp đặt lên xe.
Đương nhiên, lần này họ từ ngoài về cũng mang không ít đồ cho dì Vương, tuy chỉ là người giúp việc nhưng ở nhà họ Trạch không ai coi bà là người ngoài.
Dọn dẹp gần xong Sở Tuấn cũng từ phòng Trạch Sâm ra.
Sắc mặt vẫn như thường.
An Noãn cũng không vội hỏi, chào hỏi gia đình xong liền lên xe.
Lên xe xong An Noãn mới không nhịn được hỏi.
“Anh trai anh và pháp y Đổng thế nào rồi?”
Hai người này cũng là người có chuyện. Trong lúc An Noãn và Sở Tuấn bận rộn chắc chắn đã có không ít sóng gió.
Sở Tuấn thở dài: “Pháp y Đổng cũng trắc trở. Em trai cô ấy sau khi đến đơn vị gây chuyện cũng đã vào tù. Nhưng đều là vấn đề nhỏ nên vào tù cũng không ở lâu, đợi họ ra chắc chắn còn gây chuyện nữa. Vì dù sao họ cũng là người nhà của pháp y Đổng, anh cả làm việc tuy có thủ đoạn nhưng cũng phải cân nhắc, e ngại.”
Chuyện này muốn dùng tình cảm để thuyết phục là không thể. Có những người không thể khuyên, không thể nói lý.
Cách giải quyết không ngoài hai loại, một là dùng tiền, một là dùng vũ lực.
Nhưng hiện tại, dùng tiền thì trong lòng không cân bằng, để Đổng Tử Oanh biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền