“Vậy thì tốt rồi.” An Noãn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đã đâm xe thảm như vậy, dù thế nào đi nữa, giữ được mạng là ưu tiên hàng đầu. Còn chuyện có tỉnh lại không, có biến chứng gì không, có hồi phục được hay không, có thể khỏe mạnh trở lại hay không, đó đều là những chuyện phải tính sau.
Sở Tuấn lần lượt bày bữa sáng đã mua lên bàn.
“Mau rửa mặt rồi ra ăn sáng.” Sở Tuấn nói: “Quan hệ của anh và Hướng Hạo Nhiên vẫn luôn tốt, cậu ấy xảy ra chuyện lớn như vậy anh cũng không thể ngồi yên. Hôm nay anh phải xử lý chuyện của cậu ấy nên không thể đi làm cùng em.”
“Không sao.”
An Noãn ngồi bên bàn gõ một quả trứng luộc trà.
“Em đi làm chứ không phải đi du lịch, không cần anh đi cùng. Hơn nữa em cũng không phải thật sự đi làm ngày đầu, người trong cục em đều quen. Nếu không có án em sẽ tra cứu hồ sơ cũ, xem sách. Nếu có án sẽ nghe theo sự sắp xếp của phó đội trưởng Giang.”
Tốt ở chỗ này.
Tuy hôm nay là ngày đầu tiên An Noãn có thân phận chính thức nhưng cô trước đó đã ở cục một thời gian.
Từ cục trưởng, phó cục trưởng đến cô bếp, chú gác cổng cô đều quen cả. Có muốn lo lắng cũng không biết lo cái gì.
“Được.” Sở Tuấn nói: “Anh đưa em qua.”
“Không cần.” An Noãn nói: “Em tự đi là được.”
“Anh đưa em.”
Sở Tuấn nói: “Anh đưa em đến cục rồi để xe lại đó, anh về nhà lấy xe khác.”
Chiếc xe họ đang lái là chiếc xe địa hình mà An Noãn thích.
Trước đó Sở Tuấn đã đưa cho An Noãn một chiếc xe nhưng không phải chiếc này. Sau đó bị tai nạn, vừa hay cũng biết An Noãn thích xe địa hình liền đưa luôn chiếc này cho cô.
Giờ mỗi khi hai người ra ngoài đa phần cũng dùng xe này chứ không dùng xe Sở Tuấn thường chạy.
“Không cần đâu.” An Noãn nói: “Xe anh giữ lại đi, hôm nay anh chắc chắn phải chạy tới chạy lui, không có xe bất tiện. Em đi xe buýt là được, cũng tiện mà.”
“Không tiện đâu.” Sở Tuấn kiên trì: “Nghe lời anh.”
Thật là gia trưởng.
An Noãn bĩu môi.
“Nghe anh, anh đưa em đi làm rồi đậu xe ở đơn vị.” Sở Tuấn nói: “Noãn Noãn, em có biết tại sao anh lại đưa đón em, anh lại tặng xe cho em không?”
“Để em tiện hơn chứ sao.” An Noãn nghĩ một lát rồi đáp: “Vì anh thích em.”
Cô không phải kiểu người sống trong hạnh phúc mà không biết trân trọng, đương nhiên hiểu tất cả đều vì yêu.
Điều này còn không rõ ràng sao?
Dù Sở Tuấn có tiền có xe cũng không phải là tùy tiện vung vãi khắp nơi.
“Đương nhiên, đây là lý do chính.” Sở Tuấn nói: “Còn một lý do nữa.”
“Là gì?”
“Vì em quen.” Sở Tuấn nói: “Lái xe ra ngoài, lái xe đi làm, anh nghĩ đây là một phần cuộc sống hàng ngày mà em quen thuộc chứ không phải là cố ý khoe khoang. Nếu ngay cả cuộc sống hàng ngày quen thuộc anh cũng không thể để em có được, anh sẽ cảm thấy có lỗi.”
Thói quen kỳ lạ.
An Noãn cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể nghĩ: yêu là cảm giác luôn thấy mình chưa đủ tốt.
Thực ra cô cũng không quen lái xe, trước đây đi làm có khi lái xe, có khi đi tàu điện ngầm, xe buýt. Chỉ là phương tiện giao thông công cộng hiện tại quả thực còn chưa tiện lắm.
Vài năm nữa Sở Tuấn sẽ biết. Thực ra lái xe không phải là lựa chọn tối ưu, vì kẹt xe lắm.
Ăn cơm xong, Sở Tuấn vẫn kiên trì đưa An Noãn về cục.
Làm việc trước một tháng có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền