ItruyenChu Logo

iTruyenChu

An Noãn không có lòng hư vinh, không vì sĩ diện mà mua những món đồ xa xỉ vô nghĩa. Những thứ cô mua đều là đồ thiết thực.

Nhưng những thứ thiết thực này có thể có giá trị đắt đỏ. Nhưng dù đắt đỏ đến đâu cô cũng không chớp mắt.

“Đồ dùng thiết yếu, anh vẫn có thể chu cấp được, không cần em tiết kiệm.” Sở Tuấn nói: “Nếu em cảm thấy đó là một khoản chi lớn có thể nói với anh một tiếng. Nếu không quyết định được cũng có thể bàn với anh, nhưng hai người sống với nhau không phải là đối chiếu sổ sách ở đơn vị, không cần phải ghi chép từng đồng từng cắc. Thời gian mỗi ngày dành để ghi chép chi tiêu ấy, tiết kiệm lại, một tháng còn ngủ thêm được vài tiếng.”

Cuộc sống này hoàn toàn là vì Sở Tuấn không thiếu tiền, nhưng không thể không thừa nhận, điều đó khiến An Noãn cảm thấy rất thoải mái.

Không ai muốn sống một cuộc sống chi li tính toán, nhưng điều này còn tùy vào điều kiện cụ thể, không phải có thể tùy ý.

Hôm đó An Noãn nghiêm túc gật đầu.

“Đúng, em sẽ viết giấy nợ cho anh.”

“Em muốn mượn bao nhiêu mà còn phải viết giấy nợ?”

Sở Tuấn rất tò mò.

An Noãn giơ một ngón tay.

Sở Tuấn nói: “Mười vạn.”

An Noãn khâm phục: “Anh đúng là dám đoán cao thật.”

“Cũng không phải.” Sở Tuấn nói: “Chủ yếu là em rộng rãi. Em nói 10 tệ, 100 tệ, 1000 tệ em cũng không để tâm. Nên anh đoán cao một chút. Em cần nhiều tiền vậy để làm gì, có việc gì gấp à?”

“Không cần mười vạn, chỉ cần một vạn.” An Noãn nói.

“Cần mười vạn cũng được, nhưng để làm gì?” Sở Tuấn rất tò mò: “Có chuyện gì phiền phức, để anh đi làm cho em.”

Một vạn cũng được, mười vạn cũng được, Sở Tuấn có thể chi bốn mươi vạn mua xe, cũng không để số tiền này vào mắt.

“Mua nhà.” An Noãn nói: “Em muốn mua hai căn tứ hợp viện.”

Khởi nghiệp là cách kiếm tiền tốt nhất ở thời đại này.

Nhưng mua nhà tuyệt đối là cách kiếm tiền tiết kiệm công sức nhất.

Nhà cửa ở thời đại này so với sau này đúng là giá rẻ như bèo. Những căn tứ hợp viện sau này giá hàng chục triệu, hàng trăm triệu, ở thời đại này chỉ vài nghìn, vài vạn, còn được chọn trong nội thành.

An Noãn quyết định, một khi đã xuyên không đến, không thể lãng phí cơ duyên này.

Sở Tuấn cũng không phải là không có tiền, đối với anh vài vạn, tám nghìn là chuyện dễ dàng.

Mua hai căn.

Đợi giá lên, tự mình giữ một căn, tặng Sở Tuấn một căn.

Dù nhà họ Trạch có tiền nhưng ai mà chê tiền nhiều. Điều này tuy cũng được coi là một loại mượn hoa dâng Phật nhưng chắc chắn là ai cũng vui.

Highlands Redeem Zalo

“Em muốn mua tứ hợp viện?” Sở Tuấn càng kỳ lạ: “Sao lại nghĩ đến chuyện này, là cảm thấy căn nhà này ở hơi nhỏ à?”

Căn hộ ba phòng, ở hai người đâu có nhỏ?

“Không có, em không chê chỗ này nhỏ.”

Sở Tuấn lẩm bẩm nói tiếp: “Nhưng nói thật thì cũng hơi nhỏ. Em quen sống trong sân lớn, ở kiểu nhà chung cư này chắc thấy tù túng. Không có sân, không trồng rau, cũng không nuôi gà được.”

“Không không không.” Lúc đó An Noãn lập tức phản đối: “Em không muốn sân lớn, em cũng không muốn nuôi gà trồng rau, em không thích làm những việc đó. Em muốn mua tứ hợp viện là vì cái này sẽ tăng giá.”

“Tăng giá?”

“Đúng.”

“Anh cứ tin vào mắt nhìn đầu tư của em, một thời gian nữa nó sẽ tăng giá rất rất mạnh. Loại đầu tư này kiếm tiền nhiều hơn kinh doanh nhiều. Lại không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip