ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Sở Tuấn đã nói như vậy, chứng tỏ nơi này thật sự rất đáng sợ.

Nhưng An Noãn tuyệt đối sẽ không sợ.

Điều có thể khiến cô sợ hãi chỉ là những nguy hiểm về mặt vật lý.

Nhưng Sở Tuấn tuyệt đối sẽ không đưa cô đến một nơi có nguy hiểm đến tính mạng, cái mà anh nói là sợ hãi chỉ có thể là sợ hãi trong tâm lý.

“Được.”

An Noãn nói: “Nhưng em cũng đi xe đến, anh dẫn đường phía trước đi, em lái xe theo anh.”

Hai chiếc xe, không thể để một chiếc ở đây. Nếu không lát nữa lại phải quay lại lấy rất phiền phức.

Nhưng Sở Tuấn nói: “Chỗ đó không dễ đi, chúng ta đi xe địa hình đi. Chiếc còn lại cứ để ở đây, mai anh cho người đến lấy, hoặc lúc chúng ta về đi ngang qua rồi lái đi.”

“Được thôi.”

Nơi phải đi xe địa hình, con đường đó chắc là thật sự không dễ đi.

An Noãn ngồi vào ghế phụ của chiếc xe địa hình.

Sở Tuấn lái xe, lên đường.

Trên đường, Sở Tuấn hỏi trước: “Ngày đầu tiên đi làm cảm thấy thế nào?”

“Chẳng có gì mới mẻ.”

Sở Tuấn bật cười ha hả.

“Anh có một cảm giác kỳ lạ.”

“Cảm giác gì?”

Sở Tuấn nói: “Tuy thời gian em đi làm cộng lại cũng chẳng được mấy ngày nhưng anh luôn có cảm giác em giống như đã đi làm nửa đời người rồi vậy, chính là cái kiểu một lão làng đầy kinh nghiệm.”

An Noãn cứng đờ người.

Sở Tuấn dùng từ ngữ gì thế này.

Tuy miêu tả rất chính xác nhưng đâu thể nói trắng ra như vậy.

“Nói bậy bạ.” An Noãn nói: “Em rõ ràng là một đồng chí tốt có 12 phần nhiệt huyết với công việc.”

“Phải phải, là một đồng chí tốt.” Sở Tuấn nói: “Em nói đến chuyện này, anh cũng có vài ý tưởng.”

“Ý tưởng gì.”

“Tuy trình độ văn hóa của em hiện tại không cao nhưng nhiệt huyết học tập, tự giác chủ động của em là điều ai cũng thấy rõ. Điểm này mọi người đều phục, không ai phản bác cả.”

“Ừm, vậy thì sao?”

Sở Tuấn nói: “Trong đội chúng ta, mọi người ít hứng thú với việc học văn hóa, thậm chí còn lười, coi thường. Vừa hay, lấy em làm tấm gương điển hình, kích th/ích họ một chút, học hành cho đàng hoàng. Người ta nói sức mạnh của tấm gương là vô tận, em chính là tấm gương sống.”

Để một người đang học cấp hai làm tấm gương học tập cho mọi người?

An Noãn cảm thấy điều này thật quá vô lý.

Nhưng Sở Tuấn lại thấy được, vì trong đội cảnh sát hình sự mọi người nể phục ai, xem thường ai đều dựa vào thực lực để nói chuyện. An Noãn không thể dùng võ lực để khuất phục mọi người nhưng tuyệt đối có thể dùng kết quả thi cử để khuất phục mọi người.

“Anh nói được thì được thôi.” An Noãn nói: “Em cũng đã cân nhắc rồi, tâm lý học trong điều tra hình sự sau này rất hữu ích, em muốn sau này tiếp tục học sâu hơn, có thể cân nhắc học chuyên ngành này.”

Kiếp trước chỉ là học qua loa, kiếp này có thể cân nhắc phát triển theo hướng này.

“Được, em thấy ổn là được.” Sở Tuấn nói: “Anh vẫn nói câu đó, em muốn đi làm thì đi làm. Em không muốn đi làm thì không đi làm. Nếu em muốn đi học thì đi học. Anh đều ủng hộ em, hơn nữa, không phải là ủng hộ bằng lời nói suông mà là có thể dùng hành động thực tế để ủng hộ.”

Chi tiền, tìm trường học, tìm tài liệu, tìm mối quan hệ, Sở Tuấn đều có thể làm.

An Noãn rất vui.

Vạn lần không ngờ tới, kiếp này, cô ngược lại lại có cơ hội lựa chọn cuộc sống mà mình mong muốn.

Hai

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip