An Noãn nhìn đồng hồ, bây giờ là 8 giờ tối.
Cũng còn khá sớm, đi qua đó cũng chỉ mất khoảng 40 phút, chưa đến 9 giờ.
Đó cũng không phải là nơi hẻo lánh hoang vu gì, sẽ không có nguy hiểm. Mình qua đó xem một chút, nếu không thấy gì hoặc có phát hiện gì cũng không mất nhiều thời gian, về nhà sẽ không quá 10 giờ.
Nghĩ vậy, An Noãn liền đứng dậy thay quần áo.
Cô còn để lại một mẩu giấy trên bàn cho Sở Tuấn, nói cho anh biết mình đi đâu làm gì, lỡ như anh về cũng không cần lo lắng.
An Noãn đang định ra cửa thì đột nhiên nhớ ra mình có một cái máy nhắn tin mà.
Cái thứ này không phải có thể để Sở Tuấn chủ động liên lạc với cô sao?
Đừng thấy cô đã ở thời đại này được hai tháng rồi, nhưng đôi khi cô vẫn thấy không quen.
Ví dụ như máy nhắn tin là một trong số đó.
Điều này khiến Sở Tuấn từng rất hoang mang.
An Noãn là người thích ứng rất tốt với các sản phẩm công nghệ hiện đại, thậm chí nhìn qua là biết dùng, tại sao đối với máy nhắn tin lại luôn có cảm giác vừa chán ghét vừa bài xích? Thứ này không tốt sao? Chẳng phải rất hữu ích sao?
An Noãn vội vàng gọi điện cho trung tâm nhắn tin, để lại lời nhắn.
Bên kia, Sở Tuấn sẽ nhận được một tin nhắn.
Anh tìm một chiếc điện thoại, có thể gọi lại cho trung tâm nhắn tin.
Cô nhân viên tổng đài sẽ nói cho anh nghe lời nhắn của An Noãn.
Xong xuôi.
Gọi điện xong, An Noãn yên tâm ra cửa.
Có xe quả nhiên rất tiện lợi, nếu Sở Tuấn không để xe lại, vào lúc nửa đêm canh ba thế này thật sự không có cách nào ra ngoài được.
An Noãn rất quen với việc lái xe ban đêm, con đường không có người cũng không có xe, khiến kỹ năng lái xe vốn không tồi của cô gần như không có đất dụng võ, cứ như đi vào chốn không người.
Nửa giờ sau cô đã đến nơi Hướng Hạo Nhiên đâm xe.
Chiếc xe đã được kéo đi, những mảnh vỡ trên mặt đất cũng đã được xử lý sạch sẽ.
Hiện trường tai nạn không thể giữ nguyên mãi, lại còn ở trên đường lớn, cho dù không ở giữa đường, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến giao thông, ảnh hưởng đến người và xe qua lại.
An Noãn đỗ xe bên lề đường, cầm đèn pin xuống xe.
Cô đi đến chỗ Hướng Hạo Nhiên đánh lái gấp.
Nếu anh ta thực sự nhìn thấy gì đó thì chính là ở nơi này.
An Noãn dùng đèn pin soi một vòng xung quanh, ánh sáng đèn pin chiếu vào phía đối diện.
Đối diện là một bức tường.
Đây không phải tường bao của nhà mà là tường chắn một khu đất cao hơn. Trước đây là một con dốc nhỏ, vì ở bên lề đường, sợ mưa lớn gây sạt lở đất làm bất tiện và nguy hiểm cho mặt đường nên người ta đã xây một bức tường dọc theo con dốc.
Tường được xây bằng gạch cao bằng con dốc, tạo thành một đường cong khác.
Nói là con dốc, thực chất chỉ là một con dốc nhỏ, chiều cao rất hạn chế, điểm cao nhất cũng chỉ hơn 2 mét, không quá 3 mét.
An Noãn đi qua, dùng đèn pin soi lên trên từng chút một, xem xét kỹ lưỡng.
Gạch là loại gạch đỏ thông thường, giữa các viên gạch là xi măng. Tuy trông không có khe hở nào nhưng bao nhiêu năm trôi qua, nước mưa ngấm vào và xói mòn, nhiều hạt giống cây cỏ bị gió thổi đến nên đã mọc lên một ít cỏ.
Hạt cỏ kiên cường mọc lên từ những nơi tưởng chừng như không thể, xanh um tùm.
An Noãn đưa tay gạt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền