ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Có người đã lắp đặt thứ gì đó trên bức tường này để Hướng Hạo Nhiên nhìn thấy rồi dẫn đến tai nạn.

Nhưng người này là ai thì không dễ đoán.

Có liên quan đến nhà họ Tiêu không?

Nếu không liên quan đến nhà họ Tiêu thì sẽ là ai?

“Rất kỳ lạ.” An Noãn nhìn màn đêm sâu thẳm: “Em phát hiện những chuyện xảy ra với Hướng Hạo Nhiên đều rất kỳ lạ nhưng lại không tra ra được gì.”

“Đừng nghĩ nhiều quá, chuyện này anh sẽ tiếp tục điều tra.” Sở Tuấn nói: “Biết đâu sáng mai Hướng Hạo Nhiên sẽ tỉnh lại.”

Tỉnh lại rồi thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.

Sở Tuấn quả là có lời vàng ý ngọc, sáng sớm hôm sau Hướng Hạo Nhiên thật sự đã tỉnh.

Bảy giờ sáng, Sở Tuấn còn chưa ra khỏi nhà, An Noãn cũng chưa kịp đi làm thì điện thoại reo.

Sở Tuấn bắt máy, giọng cao lên: “Tỉnh rồi à?”

An Noãn còn chưa kịp đặt chiếc ly trên tay xuống đã vội vàng chạy qua, ghé tai vào nghe.

Trong điện thoại là giọng nói xúc động của bố Hướng.

“Tỉnh rồi, vừa mới tỉnh, chú liền gọi cho cháu ngay.” Giọng bố Hướng nghẹn ngào: “Bác sĩ nói tỉnh lại là sẽ khỏe. Cứ từ từ dưỡng bệnh, nếu dưỡng tốt có thể không để lại di chứng, chỉ có thể là phải nằm trên giường một năm rưỡi.”

“Gãy xương còn phải mất 100 ngày huống hồ là tai nạn xe nghiêm trọng như vậy.” Sở Tuấn an ủi bố Hướng: “Tỉnh lại là tốt rồi. Hạo Nhiên còn trẻ, sức khỏe cũng tốt, sẽ nhanh chóng bình phục thôi.”

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Cúp điện thoại, Sở Tuấn nói: “Anh đến bệnh viện xem sao. Hạo Nhiên đã tỉnh rồi, nhiều chuyện sẽ dễ hỏi hơn.”

An Noãn phải đi làm nhưng cô cũng thực sự tò mò.

“Em cũng muốn đi.” An Noãn nói: “Nhưng… em mới đi làm ngày thứ hai…”

Cô cảm thấy buồn bực.

Quả nhiên đi làm sẽ không còn thoải mái, tự do nữa.

“Không sao đâu.” Sở Tuấn nói: “Anh nói với Giang Tiếu Ngu một tiếng, dẫn em đi đây đi đó, cũng có thể mở mang tầm mắt, tích lũy thêm kinh nghiệm.”

An Noãn rất vui, lập tức đồng ý.

Hướng Hạo Nhiên tỉnh lại, mọi người đều vui mừng, bác sĩ cũng cho rằng đó là một kỳ tích, vội vàng tiến hành một loạt kiểm tra.

Kiểm tra xong Hướng Hạo Nhiên lại bị bố mẹ ôm lấy một hồi, gọi là cưng như trứng mỏng.

Nhưng bây giờ anh ta vẫn còn rất yếu, không thể cử động, nằm trên giường nói vài câu một cách yếu ớt.

Acnes

Rất nhanh Sở Tuấn đã đến.

Bố mẹ Hướng Hạo Nhiên cũng vô cùng cảm kích Sở Tuấn, dù có tra ra chuyện hay không cũng đã làm phiền Sở Tuấn, khiến người ta phải tận tâm tận lực.

“Tiểu Sở, mau vào đây.” Mẹ Hướng vui vẻ kéo Sở Tuấn vào: “Hạo Nhiên tỉnh rồi, tỉnh rồi. Mau đến xem này.”

Trông cứ như đang khoe khoang bảo bối của nhà mình.

Trên mặt Hướng Hạo Nhiên không có một chút huyết sắc, anh ta nhìn Sở Tuấn và An Noãn, gật đầu.

“Cảm thấy thế nào?” Sở Tuấn đánh giá Hướng Hạo Nhiên một lượt: “Không sao rồi chứ.”

“Ừm.”

Hướng Hạo Nhiên khẽ đáp một tiếng.

“Không sao rồi, bác sĩ nói tỉnh lại là không sao rồi.” Mẹ Hướng lau nước mắt: “Đúng là trời phù hộ, trời phù hộ mà.”

Sở Tuấn lại nói vài lời an ủi bố mẹ Hướng Hạo Nhiên.

Sau khi nói xong, bố Hướng rất tinh ý nói: “Chú dì mấy hôm nay trông cũng mệt rồi, Tiểu Sở à, cháu đã đến đây rồi thì cháu ở lại với Hạo Nhiên một lúc nhé.”

“Vâng.” Sở Tuấn nói: “Chú, dì, hai người nghỉ ngơi một lát đi. Cháu nói chuyện với Hạo Nhiên một lúc.”

Thực ra lúc này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip