Hướng Hạo Nhiên im lặng rất lâu, lâu đến mức An Noãn suýt ngủ gật.
Sở Tuấn cũng không thúc giục, cứ thế chờ đợi.
Chuyện này nếu anh không biết thì thôi, nhưng đã biết rồi thì không thể coi như không biết, chỉ có thể xử lý công bằng. Phải làm thế nào thì làm thế ấy.
Cuối cùng, sự im lặng của Hướng Hạo Nhiên cũng kết thúc.
“Cô ấy là do tôi lái xe đâm chết.”
Hướng Hạo Nhiên không có nhiều sức, vừa mở miệng toàn thân đều đau, chỉ có thể nói nhỏ và chậm rãi.
Sở Tuấn bảo anh ta đợi một chút, rồi lấy ra một cuốn sổ và cây bút từ trong túi.
Tuy đang ở trong phòng bệnh nhưng đã có dáng vẻ của việc lấy lời khai.
“Tôi còn nhớ, đó là tháng 5 ba năm trước. Hôm đó sau khi tụ tập với bạn bè tôi lái xe về nhà. Khi đi qua Vịnh Dương Thụ đã là 2 giờ sáng. Đột nhiên có một người lao ra. Lúc đó tôi có uống chút rượu, phản ứng hơi chậm, người đó lại từ trong hàng rào chui ra, tôi hoàn toàn không có chuẩn bị nên… đã đâm phải.”
Ngã ba Vịnh Dương Thụ chính là ngã ba mà Hướng Hạo Nhiên gặp tai nạn.
Sở Tuấn không hiểu: “Cậu đâu phải người thiếu hiểu biết, sao lại đâm người mà không đưa tới đồn cảnh sát, cũng không báo án?
Cậu đâu phải cố ý giết người, sẽ không mất mạng vì chuyện này.”
Tai nạn giao thông, đối phương đột ngột lao ra, ít nhiều cũng có phần trách nhiệm. Chỉ cần thương lượng ổn thỏa với gia đình, bồi thường đầy đủ là có thể được miễn trách nhiệm hình sự.
“Haiz…” Hướng Hạo Nhiên thở dài một tiếng: “Lúc đó mẹ tôi bị bệnh nặng, cậu biết mà, chính là lần đó.”
Nghe vậy Sở Tuấn nhớ ra, đúng là có một lần như vậy.
Ba năm trước, mẹ Hướng Hạo Nhiên bị bệnh nặng một lần, suýt nữa không qua khỏi, khoảng thời gian đó cả người Hướng Hạo Nhiên đều rất suy sụp, tâm trạng rất tệ.
“Tôi không dám để gia đình biết nên nghĩ là giải quyết riêng.” Hướng Hạo Nhiên nói: “Gia đình cô ấy lúc đó đi ngay sau, đã theo đến nơi. Sau đó họ đưa ra hai yêu cầu.”
“Hai yêu cầu gì?”
“Thứ nhất là tiền. Thứ hai là muốn tôi và Tiêu Vũ Hoa kết hôn.”
Sở Tuấn nói: “Kết hôn là sao?”
“Giống như âm hôn vậy.” Hướng Hạo Nhiên nói: “Nhà họ Tiêu nói Tiêu Vũ Hoa chưa kết hôn, chết đi sẽ không thể đầu thai chuyển thế nên phải tìm một người kết hôn với cô ấy.”
Đây là một tư tưởng khá mê tín, nếu là ở hoàn cảnh khác, Hướng Hạo Nhiên nhất định sẽ tranh luận với họ một trận. Nhưng trong tình huống lúc đó thì không cần thiết phải tranh cãi.
Hướng Hạo Nhiên không tin vào điều này, dù sao đối phương cũng chỉ cần một cái tên, một sinh thần bát tự làm một nghi thức cho có chứ không phải thật sự muốn chôn anh ta cùng với con gái họ.
Vì vậy Hướng Hạo Nhiên đã đồng ý một cách dứt khoát.
Trên tấm bia mộ đó liền khắc tên hai người.
Coi như là để thỏa mãn một chút tâm nguyện của bố mẹ Tiêu Vũ Hoa.
Acnes
Nhưng chuyện này tuyệt đối không thể để bố mẹ Hướng Hạo Nhiên biết, nếu không họ sẽ tức đến ngất đi.
Không tin là một chuyện, xui xẻo lại là chuyện khác. Đa số mọi người đều không thể chấp nhận chuyện như vậy.
Sở Tuấn gật đầu: “Vậy tiền thì sao, nhà họ đòi cậu bao nhiêu?”
“3000.”
“3000?”
“Đúng vậy.” Hướng Hạo Nhiên cười khổ: “Lúc đầu chỉ đòi 3000.”
Nghe đến con số 3000, An Noãn có một cảm giác kỳ quái, vi diệu, và mâu thuẫn.
Một mạng người chắc chắn là vô giá.
3000 tệ ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền