ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ai ngờ Sở Tuấn lại dẫn An Noãn đến.

Lần này Sở Tuấn trực tiếp tìm đến tận nhà.

Hai người ngồi ở phòng khách, người giúp việc lên lầu thông báo.

Bố Hướng vội vàng đi xuống.

Sở Tuấn nói: “Cháu có chút chuyện muốn hỏi, chúng ta vào phòng sách nói chuyện nhé.”

Nhà họ Hướng có mấy dì giúp việc, tài xế các loại, ở giai đoạn này không ai có thể thoát khỏi nghi ngờ. Để đảm bảo an toàn, không thể để người khác nghe thấy.

Bố Hướng lập tức hiểu ra, dẫn hai người vào phòng sách.

Cửa phòng sách đóng lại cách ly mọi thứ bên ngoài.

Bố Hướng nói: “Đội trưởng Sở, cháu muốn nói gì cứ nói.”

Sở Tuấn liền đơn giản kể lại tình hình hiện tại.

Trọng điểm là, họ nghi ngờ hung thủ đang ở ngay bên cạnh.

Bố Hướng vừa nghe chỉ cảm thấy rợn tóc gáy.

Ông là người làm ăn, không giống như cảnh sát hình sự như Sở Tuấn. Nghĩ đến con trai vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, thật sự là đi một vòng trong điện Diêm Vương, khó khăn lắm mới nhặt lại được một mạng.

Nếu hung thủ ẩn náu bên cạnh thì đáng sợ biết bao, chẳng phải lúc nào cũng có thể lấy mạng nó sao.

“Chuyện này khó rồi.” Bố Hướng lo lắng: “Tuy chuyện tiệc đính hôn này, vì nhiều lý do, chú cảm thấy cũng không vẻ vang gì nên không muốn làm rùm beng, nhưng dù sao đây cũng là một tiệc đính hôn. Nhà chú có biết bao nhiêu họ hàng bạn bè, nhà họ Lang cũng có biết bao nhiêu họ hàng bạn bè, cho dù chỉ là làm cho có lệ thì quy mô cũng không thể nhỏ. Vậy nên người biết chuyện chắc chắn không ít.”

Nhà mình thì bố Hướng còn biết được.

Nhà họ Lang có bao nhiêu, khó nói lắm.

Dù sao tiệc đính hôn lần này nhà họ Lang còn tích cực hơn nhà ông một chút.

Bố Hướng bẻ ngón tay tính toán một lượt.

Sở Tuấn nghe xong, cảm thấy việc điều tra từng người một thì không thực tế.

Người quá nhiều, tra đến bao giờ mới xong? Hơn nữa, điều tra diện rộng quá dễ mất trọng tâm, dù hung thủ có ở trong đó cũng khó mà lộ sơ hở.

Sở Tuấn ra khỏi nhà họ Hướng đã là 7 giờ 30 tối.

Bố Hướng nhất quyết giữ Sở Tuấn và An Noãn ở lại ăn tối nhưng không giữ được.

Lúc này nhà họ Hướng cũng không có tâm trạng tiếp khách, không nên làm phiền.

Tháng 11, nhiệt độ buổi tối khá thấp.

Dove_Serum vùng da cánh

Sở Tuấn mặc một chiếc áo khoác màu lạc đà, An Noãn cũng mặc một chiếc cùng kiểu, nhìn qua là biết đồ đôi.

Ra khỏi nhà họ Hướng, xe đậu trên con đường bên ngoài.

Một cơn gió thổi qua, Sở Tuấn nắm tay An Noãn nhét vào túi áo của mình.

“Lạnh không?” Sở Tuấn nói.

“Không lạnh.”

“Giờ này rồi, ăn cơm xong rồi về.”

“Được.”

“Muốn ăn gì?”

An Noãn suy nghĩ một lát: “Ăn lẩu đi. Mùa đông ăn lẩu là thoải mái nhất.”

Cuối thu cũng được.

Tháng 11 ở Bắc Kinh đã rất lạnh rồi, hai ngày nay nhiệt độ giảm xuống chỉ còn 7, 8 độ.

Nhiệt độ này mặc áo khoác cũng hơi lạnh rồi, phải mặc áo phao.

Sở Tuấn có áo phao, lúc An Noãn đến còn ấm áp, mấy bộ quần áo mang theo cũng là đồ mùa xuân thu. Sau này tuy đã mua mấy lần quần áo nhưng đều là kiểu dáng hợp mốt theo mùa, cũng chưa kịp sắm đồ đông đặc biệt dày.

“Được, đi ăn lẩu.” Sở Tuấn nói: “Trời lạnh rồi, mùa đông ở Bắc Kinh lạnh hơn nhiều so với chỗ quê em, không biết em có thích ứng được không.”

“Không sao, có gì mà không thích ứng được.” An Noãn thuận miệng nói: “À phải rồi, em thấy nhà cũ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip