ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quả nhiên hai người đi ăn lẩu, vừa ăn vừa trò chuyện.

“Lúc ăn cơm không nói chuyện án, hại não, không tốt cho tiêu hóa.” Sở Tuấn vừa nhúng rau vừa nói: “Em nói đến điều hòa, anh lại nhớ ra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

An Noãn uống coca ừng ực.

Sảng khoái.

“Chúng ta phải dành thời gian đi xem nhà.”

“Nhà?”

“Nhà tân hôn chứ sao.” Sở Tuấn nói: “Noãn Noãn, em đã dẫn anh về quê rồi, đây là ngầm đồng ý mối quan hệ của chúng ta, bước vào giai đoạn mới bàn chuyện cưới hỏi rồi đúng không?”

An Noãn cắn đũa.

Nói ra thì… hình như là vậy. Nhưng… vẫn thấy hơi nhanh quá.

Hai người quen nhau mới được khoảng hai tháng.

“Nếu đã như vậy thì một số thứ cho đám cưới phải được đưa vào kế hoạch để bắt đầu chuẩn bị.” Sở Tuấn nói: “Căn hộ ba phòng hiện tại tuy gần đơn vị, rất tiện lợi nhưng vẫn hơi nhỏ. Chắc chắn không thể làm nhà tân hôn được.”

Thật ra An Noãn muốn nói thật sự không nhỏ chút nào.

Ba phòng lận, không chỉ hai người có thể ở trong thế giới riêng của mình mà sau này có con cũng vẫn đủ.

Nhưng Sở Tuấn nói: “Em xem, chúng ta một phòng ngủ chính, còn phải cần một phòng sách nữa chứ. Sau này có con, con cái phải cần phòng chứ. Bất kể ai đến chăm con, mẹ anh đến cũng được, dì giúp việc đến cũng được, dì giúp việc cũng cần một phòng chứ. Như vậy là phải cần bốn phòng…”

An Noãn chỉ có thể nói: “Anh nghĩ thật chu đáo.”

“Đương nhiên, anh biết em là người phóng khoáng, không lo nghĩ, anh chắc chắn phải nghĩ chu đáo hơn một chút.” Sở Tuấn nói: “Lỡ như là sinh đôi thì sao, không phải phải chuẩn bị thêm hai phòng sao. Mua nhà xong còn phải trang trí, sau đó để khử mùi, không thể hôm nay đổi cái này, ngày mai đổi cái kia, phiền lắm, tốt nhất là làm một lần cho xong.”

Theo suy nghĩ của Sở Tuấn, tốt nhất là mua một căn biệt thự hai tầng, con cái ở tầng một, vợ chồng trẻ ở tầng hai, không ảnh hưởng nhau.

Còn có thể có một cái sân, có thể tự trồng một ít hoa cỏ, nuôi một ít gà vịt.

“Anh nói cũng đúng.”

An Noãn quyết định không tranh cãi về vấn đề này nữa, nếu Sở Tuấn không thiếu tiền, bây giờ mua nhà tuyệt đối là một việc trăm lợi mà không có hại.

Bây giờ mua một căn nhà nhỏ, vài năm sau nó sẽ tự sinh sôi ra mười căn, hai mươi căn.

Dù là để ở hay đầu tư đều rất có lợi.

“Mua.” An Noãn quyết định thay cả nhà: “Có thời gian chúng ta đi xem, mua một căn ở vị trí tốt, lớn một chút.”

Tuy bây giờ kết hôn còn sớm nhưng nhà mua rồi còn phải trang trí, loay hoay thế nào cũng mất nửa năm. Đợi đến khi loay hoay xong xuôi cũng gần đến lúc có thể thực sự bàn chuyện cưới hỏi.

Nước tẩy trang

Đôi vợ chồng trẻ chưa cưới, trong trường hợp không thiếu tiền, việc chuẩn bị cho hôn nhân có thể nói mãi không hết.

Cuối cùng bữa lẩu cũng kết thúc.

Tuy vẫn còn tiếc nuối nhưng trên đường về hai người vẫn chuyển sang chế độ làm việc.

An Noãn nói: “Em nghĩ rồi, việc dàn trải quá rộng thì khó. Vẫn cần có trọng tâm.”

“Trọng tâm là gì?”

“Nhà họ Tiêu.”

Người này sẵn sàng làm chuyện giết người vì Tiêu Vũ Hoa, chắc chắn rất quen thuộc với nhà họ Tiêu. Có thể hắn từng sống trong làng, hoặc từng xuất hiện ở làng, gần nhà họ Tiêu.

Tiêu Vũ Hoa chỉ là một cô bé 13 tuổi.

Ở độ tuổi này, phạm vi giao tiếp xã hội của cô bé rất nhỏ.

Họ hàng, hàng xóm gần nhà, bạn bè

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip