Cây hòe không phải là một loại cây may mắn.
Cây thì là cây tốt, nhưng đáng tiếc trong chữ “hòe” có chữ “quỷ” nên mang lại cảm giác âm u, không may mắn. Dần dà, cây hòe già liền gắn liền với những câu chuyện ma quái.
Vị đại sư Kim này ở đâu không ở lại cứ phải ở dưới cây hòe, có lẽ cũng là lấy cái lý “làm nghề nào yêu nghề ấy”.
Để tỏ ra mình không sợ ma.
Xe chạy đến cuối đường, quả nhiên có một cây đại thụ trông rất già cỗi, nửa trên đã có phần khô héo, nửa dưới vẫn xanh um tùm, đâm ra nhiều cành non mới.
Dưới cây hòe già có mấy gian nhà.
“Chính là ở đây.” Cô giáo Lý nói: “Nhưng tôi cũng không quen ông ta, dù sao chúng tôi là người tin vào khoa học, không tin vào mê tín dị đoan.”
“Vâng, đó là đương nhiên.” Sở Tuấn nói: “Cô giáo Lý, cảm ơn cô đã đưa chúng tôi đến đây, tôi tự đi hỏi là được, cô về trước đi. Nếu có việc gì cần tôi sẽ đến tìm cô.”
Người ta là giáo viên, không nên để người ta đứng loanh quoanh ở đây kẻo bị người khác nhìn thấy nói ra nói vào không hay.
Nhà cô Lý cũng gần đây nên cô ấy về luôn. Trước khi đi cô ấy còn nhiệt tình mời Sở Tuấn và An Noãn nếu không chê thì qua nhà ăn cơm trưa.
Bây giờ đã mười giờ rưỡi rồi, chẳng mấy chốc nữa là có thể ăn trưa.
Đương nhiên Sở Tuấn đã từ chối.
Ở đây muốn tìm chỗ ăn thì lái xe một chút là được, cũng khá nhanh. Anh đi công tác bên ngoài vẫn phải chú ý nguyên tắc, không được nhận bất cứ lợi lộc gì của dân.
Trừ khi không có chỗ ăn, có thể ăn một bữa ở nhà dân nhưng cũng phải trả tiền. Có chỗ ăn thì vẫn nên ra ngoài ăn.
Theo lời cô giáo Lý, đại sư Kim năm nay đã gần 60 tuổi, không phải là đại sư chuyên nghiệp, trước nhà sau nhà cũng có vài mẫu ruộng. Là một nông dân chính hiệu, sau đó lúc rảnh rỗi xem ngày, bói toán các loại, cũng coi như là một khoản thu nhập thêm.
Nhà ông ta mấy đời đều làm nghề này, những năm trước vào thời kỳ đả đảo yêu ma quỷ quái bị đấu tố thê thảm, suýt nữa mất mạng, sau này mới dần hồi phục.
Nhiều nơi đều có những người như vậy, nghề này cũng là nghề gia truyền. Đừng nói là có ích hay không, dù sao có người tin, có người chịu bỏ tiền là được.
An Noãn và Sở Tuấn đều xuống xe, đi đến gõ cửa.
Cửa cổng rất nhanh đã mở, quả nhiên người mở cửa là một ông lão.
“Xin chào.” Sở Tuấn nói: “Xin hỏi có phải là đại sư Kim không?”
Tuy Sở Tuấn không mặc đồng phục nhưng trông khí thế rất mạnh mẽ, đại sư Kim liền nói: “Không dám, không dám, tôi không phải đại sư gì cả, đồng chí, các vị có chuyện gì sao?”
Danh tiếng đại sư có thể là phúc, cũng có thể là họa, bị đồn ra ngoài chưa chắc đã là chuyện tốt.
Sở Tuấn nói: “Chúng tôi là người của đội cảnh sát hình sự thành phố, có một số chuyện muốn đến hỏi ông.”
Trong đầu đại sư Kim lập tức lóe lên rất nhiều câu chuyện có thể “chôn dưới gốc cây hòe”, ông sững người một chút rồi nói: “Mời hai vị vào trong nói chuyện.”
Ông dẫn hai người vào sân.
Nước tẩy trang
Vào nhà chính ông rót hai ly nước.
Sở Tuấn cảm ơn.
An Noãn thường không uống nước ở ngoài, đặc biệt là không uống nước ở nhà dân trong làng.
Nói thế nào nhỉ.
Không phải là chê bai gì mà là sợ.
Bây giờ nhiều nơi vẫn chưa có nước máy, hoặc tuy có đường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền