Người từng dạy Tiêu Vũ Hoa không chỉ có một giáo viên, giờ ai không có tiết hoặc tiết học không gấp thì đều được gọi tới.
Đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm của cô bé.
Giáo viên chủ nhiệm của Tiêu Vũ Hoa là một cô giáo 30 tuổi, đeo kính, trông rất nho nhã.
Nhắc đến Tiêu Vũ Hoa đương nhiên là nhớ.
“Các thầy cô.” Sở Tuấn nói: “Tôi muốn nhờ các thầy cô cố gắng nhớ lại, trong ký ức của mình, cô bé Tiêu Vũ Hoa có xảy ra chuyện gì đặc biệt không. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến gia đình cô bé. Hoặc là… có người thân, bạn bè gì đặc biệt không?”
An Noãn lấy ra sổ ghi chép, đồng thời thở dài một hơi.
Số chữ viết trong mấy ngày gần đây còn nhiều hơn số chữ viết trong một tháng trước đó.
Ban đầu các thầy cô còn hơi giữ kẽ, nhưng sau thì bắt đầu trò chuyện rôm rả, cùng nhau nhớ lại cô học trò tên Tiêu Vũ Hoa của ba năm trước.
Một giáo viên nói: “Người nhà Tiêu Vũ Hoa chắc chắn có chút mê tín dị đoan.”
“Sao lại nói vậy?”
“Tôi thường ngửi thấy mùi thơm trên người cô bé, là loại mùi hương của nhang đèn cúng bái. Không phải mùi kem dưỡng da. Chỉ những gia đình thường xuyên thờ cúng tượng Phật thì trên người mới có mùi hương này. Nhưng cô bé mới chỉ là một cô gái mười mấy tuổi, bản thân cô bé chắc không thể ngày nào cũng đi cầu thần bái Phật được, vậy chắc chắn là người nhà có thói quen này.”
An Noãn ghi lại, nhưng nhớ lại thì thấy hơi lạ.
Cô và Sở Tuấn đã đến nhà họ Tiêu để kiểm tra, từng phòng, từng tủ đều đã kiểm tra.
Không thấy thứ gì kỳ lạ.
Cũng không thấy đồ vật cầu thần bái Phật.
Bây giờ người ta không còn công khai thờ cúng nữa; trước đây nữa, đó còn là “tứ cựu” bị phê phán.
Giống như đám cưới ma lúc Tiêu Vũ Hoa mất, đây đều là những việc được tổ chức lén lút trong dân gian, không thể công khai, nếu không sẽ bị đến nhà giáo dục.
An Noãn nói: “Các thầy cô, có ai ở cùng làng với Tiêu Vũ Hoa không? Hoặc là ở gần đó, không xa lắm.”
Thật trùng hợp, giáo viên chủ nhiệm của Tiêu Vũ Hoa chính là người cùng làng với cô bé, chỉ là không phải hàng xóm, một người ở đầu làng, một người ở cuối làng.
An Noãn nói: “Cô giáo, cô có biết trong làng của cô hoặc là các làng lân cận có ai kiểu như thầy pháp, thầy cúng, đại sư… không?”
Sắc mặt giáo viên chủ nhiệm thay đổi: “Đó không phải là tuyên truyền mê tín dị đoan sao?”
“Đúng, nhưng đây cũng là tâm lý bình thường của con người.” An Noãn tỏ vẻ thông cảm: “Tuy nói là không nên nhưng đôi khi con người cũng cần một chỗ dựa tinh thần. Chỉ cần không quá đáng, không lừa lọc thì tôi nghĩ vẫn có thể xử lý linh hoạt.”
Sự tồn tại là hợp lý.
Văn hóa Trung Hoa truyền lại hàng ngàn năm, bất kể là tinh hoa hay là những thứ hủ tục phong kiến, nếu đã tồn tại lâu dài thì chắc chắn có lý do của nó. Tín ngưỡng ở mức độ vừa phải cũng không có gì đáng trách.
“Vậy à…”
Nước tẩy trang
Giáo viên chủ nhiệm nhìn vẻ mặt của An Noãn, suy nghĩ một chút, cảm thấy những gì An Noãn nói là lời thật lòng, không có ý đồ gài bẫy, liền nghiêm túc suy nghĩ.
“Hình như có một người.” Giáo viên chủ nhiệm nói: “Làng chúng tôi những năm trước thực ra vẫn còn khá lạc hậu, nhiều người đều tin vào những thứ hư vô mờ ảo. Cưới xin ma chay phải xem ngày, có người qua đời phải mời người làm lễ. Còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền