Cho dù đôi khi hung thủ có thể có lý do chính đáng cũng không được.
Lần này, hắn có lý do chính đáng, dường như là vì chính nghĩa. Lần sau thì sao, lần sau nữa thì sao, nhận thức và phán đoán về chính nghĩa của mỗi người đều không giống nhau. Khi một người phát hiện mình có thể tránh được pháp luật, dùng tiêu chuẩn của mình để phán xét người khác sẽ coi mạng người như cỏ rác.
Nửa ngày nay hai người cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, họ tìm một quán ăn nhỏ ăn trưa xong liền trở về cục cảnh sát.
Trở về cục cảnh sát lại có một tin tốt.
Đã liên lạc được với anh trai và bố mẹ của Tiêu Vũ Hoa.
Nhưng chưa chủ động liên lạc.
“Tìm được rồi?”
“Đúng vậy, tìm được rồi.” Giang Tiếu Ngu nói: “Nhưng chưa liên lạc để tránh đánh rắn động cỏ. Đã bảo người thăm dò khéo léo, nghe nói hai ngày nữa họ sẽ về.”
Định cư ở nước ngoài không phải chuyện đơn giản như vậy.
Cho dù con trai nhà họ Tiêu có học thức, có thể đứng vững ở nước ngoài nhưng hai ông bà già lại rất khó khăn.
Hơn nữa sau này còn cần rất nhiều tiền.
Bây giờ Hướng Hạo Nhiên không đưa tiền cho họ nữa, họ sẽ khó trụ nổi.
“Rất tốt, cử người theo dõi ở làng, một khi họ trở về lập tức đưa đến.”
Anh có một suy nghĩ mơ hồ, nhưng suy nghĩ này bây giờ không có bằng chứng gì, chưa thể nói ra.
Sở Tuấn kể lại tình hình hôm nay điều tra ở trường học và vào làng, sau khi sắp xếp xong thì đến phòng pháp y.
An Noãn tất nhiên cũng đi theo.
Chủ nhiệm Kiều khẽ nhếch mí mắt, tỏ vẻ chào đón.
Gần đây có chút bất mãn với Sở Tuấn.
Đổng Tử Oanh là cấp dưới đắc lực của chủ nhiệm Kiều, vừa có năng lực vừa thông minh, chủ nhiệm Kiều luôn muốn dốc sức bồi dưỡng cô ấy sau này kế thừa sự nghiệp.
Nhưng chưa bồi dưỡng xong thì Đổng Tử Oanh đã chạy mất.
Tất cả thủ tục đã hoàn tất, đi nước ngoài tu nghiệp rồi.
Về lý thì đây là chuyện tốt, mọi người đều chúc mừng, nhưng lời chúc thì nhẹ tênh, còn với chủ nhiệm Kiều thì đây là mất đi một cánh tay đắc lực, cảm giác hụt hẫng là điều dễ hiểu.
Chuyện Đổng Tử Oanh thích Sở Tuấn, trong cục ngoài bạn thân Kỳ Vũ Thi ra thì không ai khác biết, tất nhiên chủ nhiệm Kiều cũng không biết. Nhưng chủ nhiệm Kiều biết Đổng Tử Oanh ra nước ngoài là do Trạch Sâm giúp đỡ tạo quan hệ.
Tuy chủ nhiệm Kiều cũng phải thừa nhận, đi xa bay cao là cách tốt nhất để Đổng Tử Oanh giải quyết vấn đề gia đình, nhưng mỗi khi không tìm được người hợp ý để sai bảo ông lại thấy bực bội.
Buồn bực thì không nói lý lẽ, không nói lý lẽ thì trút giận.
Nước hoa Bodymist
Ông ấy lại không tìm được Trạch Sâm, chỉ có thể trút giận lên Sở Tuấn.
Trong chuyện này Sở Tuấn thật sự vô tội.
“Chủ nhiệm Kiều.” Sở Tuấn nói: “Có một chuyện muốn thỉnh giáo chú một chút.”
“Cậu nói đi.” Chủ nhiệm Kiều nói: “Tiểu An cũng đến rồi, lại đây, ngồi đi.”
An Noãn yên tâm ngồi xuống.
Sở Tuấn bình thản đứng một bên.
“Là thế này.” Sở Tuấn nói: “Trong vụ án đang điều tra, ba năm trước từng có một vụ tai nạn giao thông, một bé gái 13 tuổi bị xe tông chết. Sau đó gia đình nạn nhân và tài xế hòa giải rồi chôn cất luôn.”
“Ừm, rồi sao?”
“Nếu bây giờ khai quật tử thi có thể kiểm tra ra được nạn nhân rốt cuộc có phải chết vì bị xe tông không?”
An Noãn ngạc nhiên nhìn Sở Tuấn.
Sở Tuấn nghi ngờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền