Mấy ngày nay Hướng Hạo Nhiên rất đau khổ, tuy đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn đang trong tình trạng gần như không thể cử động.
Nỗi khổ này của anh ta một sớm một chiều đều không thể hết.
Đợi đến khi khỏe lại gần như hoàn toàn còn phải tập phục hồi chức năng.
Bác sĩ nói nếu phục hồi chức năng tốt thì có thể hồi phục như ban đầu. Lỡ như làm không tốt, rất có thể cánh tay và chân sẽ để lại di chứng.
So với chuyện này, chuyện cưới xin gì đó đều không quan trọng.
Vốn dĩ hai gia đình đều rất vội vàng, đã bắt tay vào chuẩn bị đám cưới cho họ. Nhưng bây giờ Hướng Hạo Nhiên gặp tai nạn xe, một năm rưỡi không thể hồi phục, chuyện cưới xin chỉ có thể lùi lại.
Lúc đầu khi anh ta chưa thoát khỏi nguy kịch, bố Hướng hoàn toàn không có tâm trạng bàn chuyện này.
Bây giờ đã thoát khỏi nguy kịch cũng vẫn chưa vội bàn.
Cho dù chuyện cưới xin không thay đổi, sớm nhất cũng phải đợi Hướng Hạo Nhiên có thể xuống giường, ít nhất là phải ngồi xe lăn mới có thể đi kết hôn chứ? Không thể nằm trên giường bệnh để người ta khiêng đến lễ đường.
Sở Tuấn và An Noãn lại đến bệnh viện.
Nhà họ Hướng đã thuê mấy người chăm sóc, mỗi ca hai người, 24 giờ thay phiên nhau chăm sóc.
Sau khi Sở Tuấn đến liền để người chăm sóc ra ngoài đi dạo, nghỉ ngơi.
Người chăm sóc hiểu chuyện liền đi ra.
Trước đó Bố Hướng đã dặn dò, trong phòng phải có người. Nếu có người vào phòng bệnh, dù là bác sĩ, y tá, trừ khi là mấy người quen, nếu không đều phải đặc biệt chú ý.
Nhưng nếu Sở Tuấn đến thì không cần lo.
Thế là người chăm sóc yên tâm đi ra ngoài.
“Thế nào?”
Đóng cửa lại, Hướng Hạo Nhiên nóng lòng nói: “Có phải có tiến triển gì không?”
“Có một chút.” Sở Tuấn kể lại sơ qua những chuyện đã điều tra hôm nay: “Tôi đến đây vì có một chút nghi ngờ, cậu phải suy nghĩ kỹ.”
“Gì?”
Sở Tuấn đi thẳng vào vấn đề: “Tiêu Vũ Hoa thật sự là do cậu đâm chết sao?”
Hướng Hạo Nhiên ngây người.
“Đúng… đúng rồi.”
“Cậu nghĩ kỹ lại đi.” Sở Tuấn nói: “Tôi cũng không hỏi cậu có phải do cậu đâm chết không, cậu nghĩ kỹ lại tình hình tối hôm đó. Sau khi đâm phải người cậu có lập tức xuống xe không?”
“Tất nhiên.”
Nước hoa Bodymist
“Rồi sao? Phản ứng của Tiêu Vũ Hoa lúc đó thế nào.”
“Thì… ngã bên cạnh xe tôi, sau đó bắt đầu nôn ra máu. Từng ngụm từng ngụm, nôn đầy đất. Lúc đó tôi sợ chết khiếp, liền định đưa cô ấy đến bệnh viện. Kết quả bố mẹ và anh trai cô ấy liền lao ra.”
“Rồi sao?”
“Rồi họ bắt đầu khóc lóc om sòm, vừa ôm con gái vừa kéo tôi lại.”
“Cậu có nói muốn đến bệnh viện không?”
“Tôi có nói chứ, dù cứu được hay không thì cũng phải đưa đi viện. Nhưng họ bảo đi viện là tôi thông đồng để chối tội, rồi cãi qua cãi lại. Chưa kịp cãi xong thì cô bé đã chết.”
“Các người… đã cãi vã tại chỗ bao lâu?”
“Không rõ nữa.” Hướng Hạo Nhiên nói: “Thực ra tôi cảm thấy không lâu lắm, nhưng vì lúc đó tôi uống chút rượu, không tỉnh táo lắm nên ước tính thời gian chắc chắn không chính xác. Anh trai của Tiêu Vũ Hoa lại rất kích động, cậu ta lao ra đấm tôi hai cú, tôi chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, hơi choáng váng.”
An Noãn cố nhịn mới không mắng anh ta là đồ vô dụng.
Uống rượu lái xe, xảy ra chuyện còn không biết giữ bình tĩnh.
Sở Tuấn qua khóe mắt nhìn thấy An Noãn làm động tác nghiến răng, không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền