An Noãn nói rất có lý, nhưng họ không quen thuộc với làng này, cũng không biết trong làng có những người nào.
Nhưng vẫn có người am hiểu tình hình hiện tại.
Đại sư Kim vẫn chưa đi.
Chắc là sợ Sở Tuấn tìm ông ta tính sổ những chuyện mê tín dị đoan nên mấy ngày nay đại sư Kim biểu hiện đặc biệt tốt, đặc biệt phối hợp, đặc biệt tích cực.
Có chuyện gì chỉ cần một câu nói.
Không có chuyện, đại sư Kim cũng nhiều lần nhấn mạnh rằng ông ta rất sẵn lòng phối hợp với mọi cuộc điều tra của cảnh sát, đây đều là việc ông ta nên làm, có thể phục vụ nhân dân là vinh hạnh của ông ta.
Đại sư Kim tích cực chủ động, chỉ hận không thể gia nhập Đảng ngay tại chỗ.
Nhưng nói sao nhỉ, một đại sư thành công, ắt hẳn là một người rất biết ăn nói. Nếu không làm sao có thể khiến nhiều người tin phục như vậy.
Vậy nên tuy có chút ý kiến với nghề này nhưng những việc đại sư Kim làm và những lời ông ta nói mấy ngày nay khiến người ta rất thoải mái.
Sở Tuấn từ trước đến nay không bao giờ gây sự với ai ngoài nhu cầu công việc.
Ngay lập tức, anh quyết định tìm đại sư Kim hỏi chuyện.
Quả nhiên, đại sư Kim vừa nghe liền nói: “Không vấn đề, cứ giao cho tôi. Tổ tiên mấy đời nhà tôi đều sống ở đây. Nhà nào trong làng có mấy người, làm nghề gì đều rõ như lòng bàn tay.”
Sở Tuấn rất vui mừng.
“Vậy thì làm phiền ông rồi.”
Hiện tại là cải cách mở cửa, kinh tế thị trường.
Nhưng trước kia, trong làng đâu có điều kiện mua bán thuận tiện như bây giờ.
Những vật tư cần thiết cho cuộc sống của người dân hoặc là tự làm ra, hoặc là trong làng hay những làng xung quanh có những người dân có kỹ thuật về mặt này, do họ làm ra để bán hoặc là trao đổi vật phẩm.
Không ai có thể giỏi hết mọi thứ. Mỗi người chỉ rành một hoặc vài kỹ năng nhất định.
Vậy nên trong làng có rất nhiều thợ thủ công.
Đại sư Kim nói: “Tôi cũng không biết các vị muốn xem nghề thủ công nào, vậy thì cứ chỗ nào tôi biết, chúng ta ghé từng nhà xem nhé.”
“Được.”
Dù sao họ cũng không biết mình muốn xem nghề thủ công nào, thà xem nhiều còn hơn bỏ sót.
Đại sư Kim vui vẻ lên xe của Sở Tuấn.
Chiếc xe tốt như vậy, ngồi lên cảm giác thật tuyệt. Nếu không có dịp này, ông ta đúng là chẳng mấy khi có cơ hội được ngồi.
Cứ như vậy đi xem mấy nhà.
Serum chống nắng Vaseline
Cho đến khi đến một cái sân.
“Trong cái sân này có một họa sĩ.”
“Họa sĩ?”
“Đúng vậy.” Đại sư Kim nói: “Trước đây là giáo viên của Học viện Mỹ thuật, sau này bị đấu tố nên về nông thôn. Nhưng sức khỏe không tốt, cũng không biết làm việc đồng áng, nghe nói ở nông thôn sống không được tốt lắm. May mà sau này được minh oan nên lại được trở về thành phố, nhưng sức khỏe đã suy giảm, không muốn quay lại thành phố nữa nên mua nhà ở làng chúng tôi để sống.”
Đại sư Kim còn khá ngưỡng mộ.
“Thầy giáo tuy sức khỏe không tốt nhưng kinh tế lại tốt. Điều kiện vốn đã tốt, con cái cũng có chí tiến thủ nên ông ấy không thiếu tiền, ngày ngày tự nhốt mình trong sân vẽ vời, làm điêu khắc, toàn làm những thứ gì… gọi là gì ấy nhỉ…”
An Noãn nói: “Nghệ thuật.”
“Đúng đúng đúng.” Đại sư Kim lập tức nói: “Chính là cái này. Không ăn được, không uống được, chỉ làm nghệ thuật.”
Những chuyện năm đó thực sự có một nhóm trí thức già đã phải chịu khổ.
Về
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền