ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thấy An Noãn tỏ ra thích loại trà mình yêu thích thầy Vương rất vui, có cảm giác như gặp được tri kỷ, tâm trạng lập tức tốt lên rất nhiều.

Sau vài câu chào hỏi thầy Vương đã trở lại bình thường.

Sở Tuấn nói: “Thầy Vương, thầy có quen Tiêu Danh Dương không?”

“Quen chứ.” Thầy Vương nói: “Con trai nhà Tiêu Hưng Bang.”

“Đúng vậy.”

“Thầy hiểu rõ về cậu ta không, có thân thiết với cậu ta không?”

“Ừm, cũng khá thân thiết. Tôi không thích cách hành xử của bố mẹ cậu ta nhưng cậu ta vẽ rất đẹp, tôi khá ngưỡng mộ phong cách của cậu ta. Người cũng rất hiếu học, bây giờ nghe nói đã ra nước ngoài, trước đây lúc ở nhà còn thường xuyên đến chỗ tôi, tôi sẽ chỉ dạy cậu ta một chút.”

Quả nhiên là thân thiết.

Sở Tuấn liền đi thẳng vào vấn đề.

“Thầy có biết mối quan hệ của cậu ta với em gái không?”

Sở Tuấn vừa nói đến chuyện này thầy Vương liền nhíu mày, trên mặt lộ vẻ khinh thường.

“Em gái cậu ta tôi biết, tên là Vũ Hoa, một cô bé mười mấy tuổi. Lúc Tiêu Danh Dương học vẽ ở chỗ tôi em gái cậu ta đã đến tìm vài lần. Cô bé lớn như vậy rồi mà lùn hơn bạn bè cùng trang lứa, gầy gò đen nhẻm. Nhìn là biết gia đình chăm sóc không tốt.”

Người trong cuộc có thể giả ngốc nhưng người ngoài cuộc không có nhiều người mù.

Cho dù vợ chồng Tiêu Hưng Bang không thừa nhận, họ có đối xử tốt với Tiêu Vũ Hoa hay không, trong lòng mọi người đều sáng như gương.

“Tiêu Danh Dương cũng không tốt với em gái, toàn quát nạt sai bảo, chẳng giống đối xử với em gái mà giống đối xử với người hầu. Tôi thấy không vừa mắt nên từng nhắc nhở cậu ta đôi câu.”

“Vậy cậu ta có thay đổi không?”

“Hừ.” Thầy Vương nói: “Băng dày ba thước không phải một ngày mà thành, thói quen này làm sao có thể chỉ nói một hai câu là thay đổi được. Nhưng cậu ta muốn học vẽ với tôi nên ít nhất bề ngoài là tôn trọng tôi, sau khi tôi nói cậu ta, cậu ta bày tỏ mình sẽ thay đổi. Chỉ là sau đó em gái cậu ta không đến nữa, tôi đoán là về nhà bị bố mẹ mắng.”

Vợ chồng Tiêu Hưng Bang sẽ không nghĩ rằng là vì họ đối xử không tốt với Tiêu Vũ Hoa mới bị người khác dị nghị.

Chỉ sẽ nghĩ, con bé này sao mà lắm chuyện thế, đúng là không biết yên phận. Chính vì đứa con gái này mà người ta mới bàn tán về họ.

Dù nói thế nào đi nữa, lỗi chắc chắn không phải do họ, càng không thể là do cậu con trai cưng của họ.

Thầy Vương thở dài.

“Chuyện này tôi không vừa mắt nhưng cũng không thân thiết đến mức có thể xen vào chuyện nhà người khác. Dần dần tôi cũng không muốn tiếp cận người nhà họ Tiêu nữa, để khỏi thấy chướng mắt.”

Vậy nên thầy Vương và Tiêu Danh Dương có một mối quan hệ thầy trò không chính thức.

Sở Tuấn nói: “Thầy Vương, ngoài vẽ ra Tiêu Danh Dương còn học gì khác không? Ví dụ, điêu khắc?”

“Có chứ.”

Serum chống nắng Vaseline

Thầy Vương nói: “Điêu khắc cũng là sở trường của tôi, cậu ta đã học với tôi một thời gian.”

Sở Tuấn lập tức nói: “Những dụng cụ điêu khắc của thầy có thể lấy ra cho tôi xem được không?”

Tuy Thầy Vương không hiểu gì nhưng vẫn đứng dậy đi lấy.

Một hộp dụng cụ bằng gỗ, hộp mở ra, bên trong có đủ loại dụng cụ khác nhau.

Cảm giác hơi giống với thợ mộc.

Thầy Vương giới thiệu từng cái một.

Công cụ này dùng để làm gì, công cụ kia dùng để làm gì, mỗi nghề có chuyên môn riêng, không có cái

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip