Rời khỏi nhà thầy Vương, họ còn đưa luôn thầy đi cùng.
Mặc dù bây giờ thầy Vương đã không còn dạy ở trường, không còn là giáo viên nữa nhưng ông ấy rất am hiểu về các trường học ở địa phương, đặc biệt là các trường chuyên về mỹ thuật.
Có ông dẫn đường vẫn tốt hơn là họ phải tự mình đi liên lạc.
Thầy Vương ở nhà hầu như cũng không có việc gì làm, rất là rảnh rỗi, nghe Sở Tuấn nói muốn nhờ ông giúp đỡ, ông vui vẻ nhận lời.
Sở Tuấn và An Noãn đều là những người trẻ tuổi, ăn nói lễ phép, An Noãn lại còn biết thưởng thức trà của ông, khiến ông rất có thiện cảm.
Ông vốn là người đọc sách, lại làm nghệ thuật, trong xương cốt đã thấm nhuần khí chất nghệ sĩ.
Mặc dù người trong làng đối với ông cũng rất thân thiện nhưng thân thiện là một chuyện, còn có chung tiếng nói hay không lại là chuyện khác. Nếu không thì ông cũng đã không chỉ dẫn cho Tiêu Danh Dương.
Lên xe, ra khỏi làng.
Sở Tuấn nói: “Thầy Vương, thầy đi cùng chúng tôi đến trường tìm người, dù tìm được hay không, lát nữa tôi mời thầy ăn cơm, xong rồi đưa thầy về.”
“Không cần, không cần.” Thầy Vương sảng khoái nói: “Hỗ trợ cảnh sát là việc tôi nên làm. Nhưng cậu có xe, tiện đường, lát nữa đưa tôi đến trạm xe buýt là được rồi, đã ra ngoài rồi thì tôi đến nhà con trai chơi một lát.”
“Được, tôi sẽ đưa thầy qua đó.”
Sở Tuấn nói.
Lúc nãy khi nói chuyện với thầy Vương anh cũng đã hỏi qua. Nhà con trai thầy Vương ở không xa, đưa ông đi một chuyến cũng không mất bao nhiêu thời gian, với những việc như thế này anh luôn chu đáo và cẩn thận.
Rất nhanh họ đã đến trường của Tiêu Danh Dương.
Đó là một ngôi trường rất bình thường.
Đối với việc Tiêu Danh Dương có thể học mỹ thuật ở ngôi trường này, lúc nghe tin mọi người đều khá kinh ngạc.
Chuyên ngành nghệ thuật so với các chuyên ngành khác thì rất tốn kém.
Học phí đắt đỏ, các loại vật liệu phải mua cũng đắt.
Hơn nữa sau khi tốt nghiệp, cơ hội việc làm cũng hẹp hơn so với các chuyên ngành khác.
Nói sao nhỉ, nếu gia đình có điều kiện tốt thì tuyệt đối không vấn đề gì.
Đặc biệt là con gái, giống như cô gái trước đây thích Sở Tuấn, học chuyên ngành âm nhạc. Sau khi tốt nghiệp đại học cô ấy đã đi du học ở một học viện âm nhạc nổi tiếng ở nước ngoài.
Không cần biết du học thế nào nhưng cũng là mạ một lớp vàng trở về.
Ăn mặc xinh đẹp, ngoại hình xinh đẹp, ngồi trước cây đàn piano trông đặc biệt cao quý.
Bố mẹ cũng rất nở mày nở mặt.
Những gia đình môn đăng hộ đối cũng sẽ cảm thấy đây là một cô con dâu đặc biệt cao quý.
Dove_Serum vùng da cánh
Họ không quan trọng tính thực dụng.
Nhưng con cái nhà bình thường học chuyên ngành như vậy thật sự là lấy mạng cả nhà, đúng là phải đập nồi bán sắt.
Nhưng qua đó cũng có thể thấy, gia đình họ Tiêu cưng chiều người con trai này đến mức nào.
Thầy Vương trong giới mỹ thuật cũng có chút danh tiếng, ông đã thuận lợi đưa Sở Tuấn và An Noãn vào trường.
Ba năm trước Tiêu Danh Dương là sinh viên năm nhất.
Ba năm đã trôi qua, nếu cậu ta không ra nước ngoài, bây giờ đã là sinh viên năm tư.
Nếu hung thủ này là bạn học của Tiêu Danh Dương, rất có khả năng hiện tại vẫn đang học ở trường này.
Thấy thầy Vương đến, phó chủ nhiệm khoa mỹ thuật đã ra đón.
Mặc dù không biết có chuyện gì nhưng chắc chắn phải tiếp đãi chu đáo.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền