ItruyenChu Logo

iTruyenChu

An Noãn có chút buồn bã, Sở Tuấn cảm nhận được sự buồn bã này.

Chỉ là anh có chút không hiểu, giữa anh và An Noãn cũng không thể gọi là có tình cảm sâu đậm gì đến mức ấy. Nghĩ tới nghĩ lui, anh đoán chắc là hôm nay cô gái này bị dọa sợ thật rồi.

An Noãn cũng biết mình như vậy có chút thất thố nhưng cô không thể nói với Sở Tuấn: Tôi đang tưởng nhớ lại chính mình của quá khứ.

Cô đành nói: “Bố tôi… cũng là cảnh sát. Nên tôi hiểu.”

Bố của An Noãn không phải hy sinh vì nhiệm vụ mà là bệnh mất. Căn bệnh đến rất nhanh, là do một vết thương cũ hồi còn trẻ để lại. Sau khi nảy sinh nghi ngờ, Sở Tuấn từng gọi điện điều tra qua về An Noãn nhưng không phát hiện điều gì khả nghi.

Trái tim Sở Tuấn mềm hẳn lại.

An Noãn nhìn bề ngoài mạnh mẽ quyết đoán, nhưng một cô gái trẻ không chỗ dựa, một mình đến nơi đất khách quê người thực sự rất đáng thương. Cô muốn tìm một người có tiền, muốn sống cuộc sống tốt hơn dường như cũng không có gì sai. Chỉ là… không nên nhắm vào anh mà thôi.

Giờ phút này, Sở Tuấn cảm thấy có lẽ anh nên tìm một thời điểm thích hợp để nói chuyện đàng hoàng với An Noãn.

Sở Tuấn thở dài, đi đến bên cô, ngồi xổm xuống.

Anh cao, dù ngồi xổm thì so với An Noãn đang ngồi cũng chỉ thấp hơn một chút.

“An Noãn.” Sở Tuấn nói: “Hôm nay là tôi liên lụy cô, xin lỗi.”

An Noãn cúi mắt nhìn anh, lắc đầu.

“Không cần xin lỗi, không phải lỗi của anh.” An Noãn thở ra một hơi, đưa tay chạm vào vết thương trên trán Sở Tuấn: “Đội trưởng Sở, tôi nghiêm túc nói lại với anh một lần nữa, anh đừng bao giờ vì chuyện như vậy mà xin lỗi tôi. Đã biết nghề nghiệp của anh, tôi đã có chuẩn bị tâm lý. Tôi chưa bao giờ cảm thấy bị anh liên lụy, tôi ở bên cạnh anh chỉ có tin tưởng và kề vai sát cánh.”

Sở Tuấn có chút hoang mang, cũng không biết có phải là di chứng của việc đập đầu vào đâu đó không.

Anh đột nhiên cảm thấy, An Noãn không chừng thực sự là một đối tượng hôn nhân phù hợp với anh.

Là cậu hai của nhà họ Trạch, năm đó anh có quá nhiều lựa chọn, nhiều người không hiểu tại sao anh lại đi làm cảnh sát hình sự. Vừa bận vừa mệt vừa nguy hiểm, cũng không có tiền đồ gì sáng lạn. Họ luôn vòng vo khuyên anh.

Chỉ có An Noãn — tuy cô có phần ranh mãnh, có chút giấu giếm — nhưng lại mang đến cho anh một sự thẳng thắn mà anh chưa từng thấy ở ai.

Thấy Sở Tuấn ngây người, An Noãn có chút lo lắng.

Lúc trước bị đập đầu, không phải là vừa rồi vận động quá sức, lại sắp ngất đấy chứ.

An Noãn cẩn thận đỡ đầu Sở Tuấn: “Anh đừng kích động, đừng nói chuyện, cẩn thận lại chóng mặt.”

Cơ thể có tốt đến đâu cũng phải chú ý.

Sở Tuấn cuối cùng vẫn không ở lại đây, anh kiên quyết xuất viện.

“Tối nay tôi không về.” Lên xe xong, Sở Tuấn nói với An Noãn: “Tôi nhờ người đưa cô về trước, hôm nay cô cũng vất vả rồi, nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Được.”

Bắt được một hung thủ, hôm nay chắc chắn phải thẩm vấn thâu đêm, Sở Tuấn tuy có chút cố chấp nhưng quan hệ của họ không thích hợp để cô quản nhiều hơn nữa, như vậy sẽ làm phiền công việc của anh.

Highlands Redeem Zalo

Sở Tuấn nhờ Lư Thụy Trạch đưa An Noãn về nhà trước còn mình đi thẳng đến cơ quan.

Lúc An Noãn về đến nhà đã là 12 giờ đêm.

Mọi người đều đã ngủ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip